🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 43: 🎀Chương 42

Lục Bắc Hoài bị đánh đến hơi quay đầu đi, nhưng hắn không phản ứng gì, chỉ nhẹ nhàng lau chỗ bị đánh. Hắn nhìn về phía Tống Thả, ánh mắt đong đầy cảm xúc, như muốn trút hết những buồn bực tích tụ mấy năm nay.

Ha Tang nhìn mà choáng váng, trong đầu hiện lên một cảnh tượng: 

#Harvard và Cambridge, những thiên tài đánh nhau!

Tim Tống Thả đập như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Nhìn thấy Lục Bắc Hoài bị đỏ một bên má mà vẫn bình thản nhìn mình, cậu không thể hiểu nổi người này đang nghĩ gì.

"Tay đau không?"

Trước khi Tống Thả kịp phản ứng, Lục Bắc Hoài đã nắm lấy tay cậu. Tống Thả cố gắng rút tay về nhưng Lục Bắc Hoài lại cúi xuống, đến gần hơn.

Bất ngờ, Lục Bắc Hoài đặt tay Tống Thả lại lên mặt mình, nơi vừa bị đánh, và nói: "Nếu cậu cảm thấy không đủ hả giận, cậu có thể đánh tôi tiếp."

Tống Thả ngạc nhiên, không biết phải làm gì, môi mím chặt. Cậu cố gắng rút tay lại nhưng Lục Bắc Hoài không buông, thậm chí còn kéo tay cậu đánh lại vào mặt hắn.

Tống Thả mở to mắt, không thể tin nổi. Ngón tay cậu run rẩy, cảm thấy Lục Bắc Hoài thật sự điên rồi.

"Cứ như vậy mà đánh." Lục Bắc Hoài nói, ánh mắt trầm đến cố chấp: "Cậu muốn đánh thế nào cũng được, chỉ cần cậu đừng trốn tránh tôi, để tôi nhìn thấy cậu, có được không?"

Dưới cặp mắt kính, ánh mắt Lục Bắc Hoài đầy ôn nhu và thâm tình. Hắn như một người si tình, sẵn sàng chịu đựng tất cả vì tình yêu.

Tống Thả cảm thấy thật sự hết chỗ nói, cảm nhận được ánh mắt Ha Tang bên cạnh, tim đập càng mạnh. Cậu không muốn bị hiểu lầm.

"Buông tay."

"Không được."

Tống Thả nhắm mắt, hít sâu, tức giận đến phát run. Ba năm không gặp, Lục Bắc Hoài vẫn giỏi diễn như thế. Cậu thở dài, rồi nói:

"Ha Tang, vào đây đi."

Ha Tang sửng sốt, chỉ vào mình: "Mình, vào bây giờ á?"

Tống Thả gật đầu: "Ừ, vào đi."

Sau khi Ha Tang vào phòng, Tống Thả nhìn Lục Bắc Hoài: "Chúng ta ra ngoài nói chuyện."

Cũng may vừa rồi họ nói chuyện bằng tiếng Trung, Ha Tang nghe không hiểu, nhưng với tính cách tỉ mỉ của y, chắc chắn sẽ đoán ra có chuyện gì đó. Không đúng! Y sẽ hỏi để làm rõ chuyện gì vừa xảy ra!

Lục Bắc Hoài không có chút nghi ngờ gì. 

"Cậu đi trước." Tống Thả kéo tay Lục Bắc Hoài, ý bảo hắn buông tay ra.

Lục Bắc Hoài buông tay, đi một bước thì quay đầu nhìn Tống Thả một lần, thẳng đến khi bước ra khỏi cửa ký túc xá, chân vừa ra khỏi, hắn quay đầu lại.

"Rầm" một tiếng.

Cửa đóng lại.

Biểu tình trên mặt Lục Bắc Hoài nháy mắt xám đen, phảng phất như bị cả thế giới lừa gạt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...