🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 34: 🎀Chương 33

*Chương này dài 4k chữ lận nha quý zị, tác giả viết càng ngày càng dài hiuhiu :<<

Mưa bắt đầu nhẹ bớt.

Tiếng gọi cách đó không xa vẫn tiếp tục, ánh sáng đèn pin chiếu rọi khắp nơi.

Hoàn toàn không phát hiện ra hai người đang trốn sau một cây đại thụ to lớn, bởi vì họ đứng quay lưng lại và cây rất to, nên tạm thời vẫn chưa bị phát hiện, nhưng bị phát hiện chỉ là vấn đề thời gian.

Lục Bắc Hoài cảm nhận Tống Thả trong vòng tay mình đang co ro, cả người run rẩy, hắn không buông tay che miệng đối phương ra, cúi đầu áp sát gương mặt lạnh lẽo của cậu: "Bây giờ cậu gửi tin nhắn nói cho họ rằng chúng ta đã quay về, đừng để họ ở đây nữa."

"Tôi không muốn về, cũng không muốn cậu phải về."

"Có được không Tống Thả, tôi muốn ở đây với cậu thêm một lúc."

Nói rồi hắn đưa tay vào túi Tống Thả, lấy điện thoại ra, nắm tay cậu đặt lên màn hình điện thoại, lau sạch nước trên màn hình, muốn cậu nhập mật mã mở khóa.

Tay Tống Thả run rẩy, hoàn toàn không có cơ hội từ chối, chỉ có thể mở khóa điện thoại, nghe lời hắn gửi tin nhắn vô nhóm, nói rằng họ đã quay về, bảo mọi người về phòng trước.

Sau khi gửi tin nhắn xong, khoảng một phút sau, tiếng nói và tiếng bước chân tìm kiếm phía trước mới dần dần rời đi, nói "bọn họ đã về rồi, đi thôi".

Cho đến khi tiếng bước chân và lời nói hoàn toàn biến mất.

Mưa vẫn rơi tí tách, đỉnh đầu có dù và cây đại thụ che phủ một phần, nước mưa lạnh lẽo và quần áo ướt át dần thấm vào da thịt.

Tống Thả cảm thấy lạnh, trên người ướt nhẹp không thoải mái, nhưng hai tay bị Lục Bắc Hoài giữ chặt, miệng cũng bị che lại, ngoài việc có thể nhấc tay, cơ bản thì không thể cử động.

Cậu khẽ đẩy: "...... Ưm."

Theo sau đó ngay lập tức cảm nhận được cả người bị Lục Bắc Hoài kéo ngồi xuống dưới gốc cây, ngồi trên đùi người này, cậu trừng mắt to.

...... Không phải chứ, mưa rơi mà ngồi ở đây????

Thật là điên rồ.

Lục Bắc Hoài ngồi trên thân cây, không quan tâm sạch sẽ hay không, ôm Tống Thả trên đùi, không để cậu ngồi trên bùn đất, dùng khuỷu tay giữ cây dù trên đỉnh đầu.

Dùng tư thế này, khuỷu tay rắn chắc vòng lấy thân hình mảnh khảnh của Tống Thả, ôm chặt, chôn mặt vào cổ, như tìm kiếm sự ấm áp.

Tí tách, tí tách.

Nước nhỏ giọt trên cổ.

Giọt mưa từ dù dừng lại ở mắt cá chân, Tống Thả run lên một chút, giây tiếp theo mắt cá chân bị một bàn tay to nắm lấy, kéo vào dưới dù, không để chân bị ướt mưa.

Tống Thả cố nhịn cảm giác bị quần áo ướt dính vào người lạnh, cũng không biết có phải vì bị che miệng quá lâu không, mà giờ cảm thấy đầu hơi choáng, cảm nhận được trên vai ngày càng nặng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...