🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 30: 🎀Chương 29

Chạng vạng, ở khu nằm viện, người nhà mang theo túi giữ ấm ra ra vào vào, có người đẩy xe lăn đi tới thang máy, lượng người so với ngày thường đông hơn một chút.

"Xin lỗi, nhường một chút."

Cửa thang máy vừa mở, đúng lúc có hai xe lăn muốn vào thang máy.

Tống Thả ngay lập tức dán sát vào vách thang máy, thấy có người vào, yên lặng lui một bước để nhường chỗ cho người bệnh trên xe lăn. Vừa lui một bước, cậu cảm nhận được gót chân chạm vào mũi giày phía sau và bả vai bị một bàn tay to nắm lấy, kéo cậu ra phía sau, lưng cậu dựa vào một lồng ngực ấm áp.

Cậu nhận ra người giúp mình, quay lại nhìn Lục Bắc Hoài, mỉm cười khẽ nói: "Cảm ơn nhé."

Thang máy không còn chỗ, vai kề vai, tai áp tai, môi lướt qua tai dù chỉ trong khoảnh khắc.

"Đứng yên." Lục Bắc Hoài không dấu vết nghiêng người, nắm lấy bả vai mảnh khảnh của cậu, tay kia ngăn không cho Tống Thả chạm vào xe lăn bên cạnh.

"Được rồi." Tống Thả nghe lời quay đầu lại.

Hoàn toàn không biết rằng hình ảnh phản chiếu trên tường thang máy, ánh mắt phía sau dừng lại trên khuôn mặt ngoan ngoãn xinh đẹp của cậu, nhíu mày, thật lâu không rời đi.

"Đinh" một tiếng, thang máy đến tầng chăm sóc đặc biệt - ICU.

Tống Thả bước theo sau Lục Bắc Hoài, thấy hắn đi tới cửa sổ nộp viện phí, nói tên phòng bệnh và tên bệnh nhân, đưa giấy chứng nhận và tiền để nộp viện phí.

"Lục Quốc phải không?" Nhân viên thu phí nhìn ra ngoài cửa sổ: "Có bảo hiểm y tế không?"

"Ừm, có." Lục Bắc Hoài đáp.

Nhân viên thao tác một hồi, in hóa đơn, đóng dấu: "Tính cả phí lần trước, cần trả thêm 367.000 tệ."

Tống Thả tròn mắt, vội vàng nắm lấy tay Lục Bắc Hoài nhưng sợ làm đau hắn, nên nhẹ nhàng: "Nhiều tiền vậy sao?"

"Hơn một tháng, mỗi ngày viện phí đều trên cả vạn, nhiều thuốc nhập khẩu không được bảo hiểm chi trả." Lục Bắc Hoài đã quen với con số này, nửa năm qua làm việc ở nơi đấu quyền, kiếm được ít tiền từ Tống gia.

Còn thiếu Tống Thả ba mươi vạn.

Nói xong hắn cầm hóa đơn, đi đến phòng chăm sóc đặc biệt.

"Bác sĩ có nói khi nào được rời ICU không?" Tống Thả thấy Lục Bắc Hoài không có biểu hiện gì, không biết tâm trạng hắn thế nào.

May mắn đã giúp hắn giải quyết khoản nợ hai mươi vạn của ba Tống, nhưng thi đấu kiếm được hai trăm vạn thực sự chưa chắc đủ để trả phí chữa bệnh.

"Có thể vài ngày tới." Lục Bắc Hoài liếc nhìn, thấy Tống Thả lo lắng: "Cậu lo lắng sao?"

"Tôi không lo sao được! Đây là ba của cậu mà."

Lục Bắc Hoài nhìn cậu, rồi thu hồi ánh mắt, cầm hóa đơn đi về phía phòng bệnh.

Tống Thả thấy hắn đi cũng theo sau, nhưng đi nhanh cảm thấy khó chịu ở ngực, nhíu mày, xoa ngực, không theo kịp thì chậm lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...