🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 24: 🎀Chương 23

"...... Được rồi sao?"
Tống Thả đem tay đặt ra sau, đè nhẹ làn váy, cảm thấy ánh mắt kia như muốn nuốt chửng mình, đứng thẳng cũng khó chịu.

Sàn phòng ngủ là loại gạch men sứ lục hoa có niên đại, mang dấu vết thời gian, cặp chân trắng nõn thon dài của cậu trần trụi bước trên sàn nhà, như bạch ngọc nõn nà, ngón chân cọ xát vào nhau.

Chắc chắn bàn chân sẽ bị bẩn.

"Vì sao không mang giày." Lục Bắc Hoài bước vào phòng ngủ, thuận tay đóng cửa lại.

Tiếng "phanh" đóng cửa thật ra không lớn, nhưng lại vang dội trong tai Tống Thả, như một điềm báo gì đó.

Tống Thả thấy Lục Bắc Hoài đã tiến lại gần, trong đầu bất giác hiện lên cảnh tối qua, cậu theo bản năng lui về sau, đầu gối vô tình va vào mép giường, ngã ngồi lên giường, làm váy bị vén lên theo động tác.

May mắn thay, có tay chống phía sau nên không ngã mạnh lắm.

Lại không biết bản thân hiện tại đang ngồi trên tấm ga trải giường màu đậm, dáng vẻ này, cánh tay trắng nõn mảnh khảnh chống phía sau, vai mỏng lộ ra, xương bả vai mượt mà, chân thon dài xinh đẹp dưới làn váy, sẽ trở thành những giấc mộng kiều diễm điên cuồng ngày đêm sau này.

"...... Xin lỗi." Tống Thả nhỏ giọng nói xin lỗi, định ngồi dậy thì thấy Lục Bắc Hoài đã đứng trước mặt.

Giây tiếp theo, thân thể bỗng nhiên cứng đờ.

Lục Bắc Hoài cúi người, quỳ một gối, nắm lấy mắt cá chân trắng nõn tinh tế, đặt lên đầu gối mình, ngước mắt: "Không mang giày chân chắc chắn sẽ bẩn."

Nói xong, hắn kéo ngăn tủ đầu giường, lấy ra khăn giấy ướt, rút một miếng ra, lau chân cho Tống Thả.

Mỗi chỗ, thậm chí là khe hở, đều tỉ mỉ lau sạch.

Tống Thả bị bàn tay hơi thô ráp nắm lấy chân, nhột không chịu được, ngón chân trắng nõn rụt lại, muốn tránh nhưng bị Lục Bắc Hoài nắm chặt: "...... Nhột quá."

"Nhột cũng phải lau khô, ai bảo cậu không mang giày."

Bàn tay lớn nắm chặt lấy đôi chân thon, thậm chí có phần cường thế, không cho phép thoát ra vì nhột.

Tống Thả vốn đã sợ nhột, lại sợ Lục Bắc Hoài, nhưng chân bị nắm nhột đến bật cười, cuối cùng không nhịn nổi dựa lên mép giường, cười đến chảy nước mắt, muốn rút chân lại nhưng bị nắm chặt.

Cười rất dễ làm nóng người.

Thiếu niên dựa trên mép giường, mồ hôi mỏng trên chóp mũi, chân dài rũ xuống giường, dây váy vì vậy mà lỏng lẻo, váy lụa trước người lỏng lẻo cũng không chú ý tới.

Vai cọ xát chăn lộ ra nét đỏ ửng, màu da trắng nõn mang theo sắc hồng nhạt.

Chân được lau sạch sẽ như một con mèo nhỏ, làn váy xốc lên, lộ ra một góc màu trắng, cố gắng muốn thoát khỏi bàn tay lớn.

"...... Xong chưa, nhột quá." Tống Thả ôm đầu gối, cười đến thở dốc, cảm thấy xấu hổ và nóng nực.

Lục Bắc Hoài như bị cảnh tượng này làm cho ngỡ ngàng, buông đôi chân thon ra, cúi đầu nhặt khăn giấy ướt ném vào sọt rác, xoay người đi ra khỏi phòng ngủ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...