🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 23: 🎀Chương 22

"Váy?"

"Váy gì cơ?"

"Cậu mua váy làm cái gì?"

Tống Thả nghe xong tức khắc luống cuống, lỗ tai đỏ bừng: "Đâu, đâu có váy gì đâu."

Động tác của Lục Bắc Hoài cứng đờ, suy nghĩ đột nhiên dừng lại, nghe tiếng thì ngước mắt, phát hiện phía sau Tống Thả là ba kẻ hắn ghét nhất, nháy mắt khi ánh mắt gặp nhau, sắc mặt hắn trầm xuống.

Nói là đến cho mặc váy cho hắn xem, còn mang mấy người này đến đây làm gì?

Tạ Cảnh Sơ thấy Lục Bắc Hoài để trần thân trên, trên người có nhiều vết thương, nhíu mày, đây là bị ai đánh?

Rồi sau đó lại cảm thán kẻ này thế mà còn có cơ bắp, nhưng vì sao lại cởi áo ra, đây là cố ý cho Tống Thả xem sao?

Trong tay hắn ta cầm quả bóng rổ, ném xuống sàn nhà một cái, chụp hai cái, lòng bàn nâng bóng, tùy ý ném nhẹ bóng rổ về phía Lục Bắc Hoài, quả bóng có chữ ký lăn đến bên chân hắn.

"Lục Bắc Hoài, đây là xin lỗi cậu." Tạ Cảnh Sơ đối diện với ánh mắt Lục Bắc Hoài, trực tiếp cảm nhận được sự áp bức vô hình, nhẹ nhướng mày, cười tươi: "Chuyện trước kia rất xin lỗi."

Chu Minh và Thẩm Thính Tư cũng giơ túi giấy trong tay, sau đó đặt lên tủ bên cạnh, cùng Tạ Cảnh Sơ xin lỗi.

Nhưng thật sự là không có thành ý gì cả.

Tống Thả cau mày, nhìn bọn họ một cái: "Xin lỗi nghiêm túc đi."

Tạ Cảnh Sơ "chậc" một tiếng: "Tôi làm sao mà không nghiêm túc chứ."

Tống Thả phát hiện sắc mặt Lục Bắc Hoài càng ngày càng khó coi, sau lưng căng thẳng, vội vàng kéo Chu Minh bên cạnh, nhẹ giọng cầu khẩn: "Chu Minh, cậu nói lại lần nữa được không?"

Chu Minh không chút để ý gật đầu: "Được." Hắn ta nhìn Tạ Cảnh Sơ và Thẩm Thính Tư, giật giật cằm, sau đó nhìn Lục Bắc Hoài: "Thật sự xin lỗi cậu."

Hai người kia cũng làm theo.

Tống Thả: "......"

Còn không bằng không nói, nói xong giống như giây tiếp theo sẽ đánh nhau.

Cậu nhìn Lục Bắc Hoài, người này mặt hoàn toàn đen rồi, hu hu càng sợ hãi hơn.

Nhưng cậu vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, không thể để bầu không khí trở nên căng thẳng, rốt cuộc cậu muốn Lục Bắc Hoài bỏ qua chuyện này, dù cho không bỏ qua được cũng phải làm dịu đi, ít nhất bọn họ cần phải thành khẩn.

Ít nhất so với Lục Bắc Hoài, tính cách ba người này còn tốt hơn.

"Cái kia... Cậu uống thuốc chưa?" Tống Thả vội vàng chuyển đề tài, làm dịu bầu không khí.

Lục Bắc Hoài lấy cái áo thun đen trên sô pha, không biểu cảm mặc vào, sửa sang lại vạt áo, nhìn Tống Thả: "Cậu không đút tôi thì sao tôi uống được?"

"Lục Bắc Hoài!" Tạ Cảnh Sơ không nhịn được nữa, quát lớn: "Cậu nghĩ cậu là ai, chỉ huy ai chứ?"

Chu Minh và Thẩm Thính Tư cũng thay đổi sắc mặt, hoàn toàn không ngờ Lục Bắc Hoài bây giờ dám nói như vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...