🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 22: 🎀Chương 21

Chiếc xe vững vàng lái về hướng trường học.

"Thiếu gia, bữa sáng mà dì đã chuẩn bị được đặt trong túi giữ ấm bên cạnh, còn có bộ đồng phục sạch sẽ trong túi khác. Bây giờ cậu muốn ăn hay chờ đến trường rồi ăn?"

"......"

Tài xế không nghe thấy hồi đáp, nhìn qua gương chiếu hậu, phát hiện thiếu gia của mình đã nằm nghiêng phía sau ngủ rồi. Không biết có phải đêm qua không nghỉ ngơi tốt không, sắc mặt của cậu không được tốt, môi nhợt nhạt.

Ông thu hồi ánh mắt, thấy thời gian còn cho phép thì giảm tốc độ. Nghĩ thầm rằng sau lần tai nạn đó, thiếu gia như thay đổi thành một người khác, từ một tiểu ác ma khiến người ta đau đầu thành một người ngoan đến mức làm người khác đau lòng. Không biết có phải đã xảy ra chuyện gì với Lục Bắc Hoài không.

Tối hôm qua tan học, thiếu gia không cần ông đến đón, cũng không biết có phải đi theo Lục Bắc Hoài học tập không.

Hai mươi phút sau, xe dừng lại trước cổng trường.

Tống Thả mơ hồ cảm giác xe ngừng, từ từ mở mắt, ngáp rồi ngồi dậy, cả đêm không ngủ ngon thực sự làm cậu cảm thấy không thoải mái.

"Thiếu gia, bữa sáng của cậu ở đây, còn đồng phục trong túi khác." Tài xế thấy Tống Thả còn chưa cử động, biết cậu có chút khó chịu khi vừa tỉnh giấc, chờ một lúc rồi lấy túi giữ ấm và túi giấy trên ghế phụ đưa cho cậu.

Tống Thả nhớ tới lúc sáng Lục Bắc Hoài cho mình uống thuốc: "Chú Lục, sáng nay con đã uống Nitroglycerin."

Tài xế nghe vậy lập tức quay đầu, khẩn trương nhìn Tống Thả: "Tim lại đau à? Bắc Hoài cho cậu uống sao?"

Tống Thả thấy phản ứng của tài xế mới biết đó là thuốc gì: "Không sao đâu, chỉ là sáng nay cảm thấy ngực hơi đau, hắn cho con uống."

Người này...

Còn mang theo thuốc bên người nữa.

"Giờ cậu thấy thế nào, còn khó chịu không?"

Tống Thả lắc đầu: "Đỡ nhiều rồi ạ, không sao đâu, đừng nói với ba mẹ con." Nói xong, cậu nhận hai cái túi từ tài xế, đeo cặp sách chuẩn bị xuống xe.

Khi cậu chuẩn bị mở cửa xe thì lại thấy cửa xe bị mở từ bên ngoài, một bóng dáng cao lớn che khuất ánh sáng.

Là Chu Minh.

"Sao sắc mặt cậu kém vậy, không thoải mái à?"

Tống Thả thấy là Chu Minh, không biết có phải vì Lục Bắc Hoài để lại bóng ma tâm lý tối qua không, mà hiện tại cậu cảm thấy Chu Minh không còn đáng sợ nữa, so với Lục Bắc Hoài thì hắn ta không là gì cả.

Cậu xuống xe, nhẹ lắc đầu: "Không sao đâu."

Chu Minh xách túi hộ cậu, Tống Thả ngạc nhiên nhìn.

Chu Minh không nói gì, vác cặp sách trên vai, tay kia cầm hai cái túi, đóng cửa xe rồi bỏ tay vào túi, thần sắc bình thường. Thấy Tống Thả nhìn mình, hắn ta nhàn nhạt hỏi:

"Sao vậy?"

Tống Thả muốn nói lại thôi, nhìn túi giữ ấm trong tay: "Tôi tự mình ——"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...