🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 21: 🎀Chương 20

"Tôi muốn cậu mặc váy cho tôi xem."

Lục Bắc Hoài cong đôi chân dài, lưng dựa vào ghế sofa, nhẹ nhàng nói một câu khiến Tống Thả ngồi đối diện sững sờ.

Tống Thả mím môi, đối diện với ánh mắt của Lục Bắc Hoài, trong đôi mắt đen thẳm ấy hiện lên sự xâm lược mạnh mẽ, không còn chút gì vẻ cẩn thận dè dặt như trước đây. Dường như người chăm sóc cậu vừa nãy đã biến mất, chỉ còn lại kẻ săn mồi lẩn khuất trong bóng tối, đã tìm thấy mục tiêu và không còn che giấu nữa.

Lục Bắc Hoài chọn cách trả thù này, vì chính "Tống Thả" đã khiến hắn trở nên như vậy.

Tống Thả chậm rãi buông cái muỗng nhựa, chén cháo đã bị khuấy đến loãng, cúi đầu, giây lát sau mới khó khăn mở miệng: "... Tôi là con trai mà."

Chẳng lẽ không nên đòi rất nhiều tiền từ cậu sao? Tại sao lại phải mặc váy chứ hu hu hu...

"Tôi biết." Ánh mắt Lục Bắc Hoài dừng lại ở đôi tai đỏ hồng của Tống Thả: "Tôi muốn xem, chính cậu đã nói sẽ bồi thường cho tôi."

Tống Thả cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức không chịu nổi: "..."

Cậu không ngờ lại bị đòi hỏi như thế này!

Lý trí bảo cậu nếu là người khác, cậu nên từ chối ngay lập tức, thậm chí báo cảnh sát, nhưng người này lại là Lục Bắc Hoài.

"... Vậy, mặc váy cho cậu xem là có thể tha thứ tôi sao?"

"Cậu nghĩ sao?" Lục Bắc Hoài chồm người về phía trước, hai tay chống lên bàn, nhìn chăm chú Tống Thả, biết cậu đã bị dọa: "Mặc váy là có thể tha thứ cho cậu đã làm những chuyện đó với tôi sao?"

Tống Thả mím môi, không biết nói gì.

Xem ra là vì trêu cậu.

Thật ra, cậu không biết "Tống Thả" trước đây đã làm đến mức nào, chỉ nghe qua giọng chị gái rằng "Tống Thả" thực sự đối xử rất tệ với Lục Bắc Hoài.

"Mùa đông năm ấy rất lạnh, gần như âm độ, cậu cố ý ném giày tôi vào hồ, bắt tôi xuống nhặt, tôi nhặt."

"Mỗi năm nghỉ đông và nghỉ hè tôi đều giúp cậu viết xong toàn bộ bài tập, nhưng cậu vẫn luôn xé nát bài tập của tôi, bắt tôi tự làm lại, tôi nhịn."

"Đồng phục học sinh rất đắt, mỗi bộ phải hơn 4000, tôi lớn rất nhanh, gần như mỗi học kỳ đều phải thay một lần, nhưng mỗi lần cậu đều cắt hỏng áo sơ mi của tôi, tôi không dám xin tiền ba, chỉ có thể tự tìm cách, tôi nhịn."

"Cậu cùng ba người kia lột sạch đồ tôi và nhốt tôi trong phòng thể dục cả đêm, tôi nhịn."

"Mỗi khi cậu tâm trạng không tốt đều bắt tôi quỳ như chó trước mặt cậu, tôi quỳ."

"Cậu làm bẩn giày, bắt tôi quỳ liếm trước mặt mọi người, tôi liếm."

Tống Thả run lên, kinh ngạc nhìn Lục Bắc Hoài, đối diện đôi mắt đen sâu không thấy đáy ấy, cảm giác như bị bóp nghẹt cổ họng. Sau đó, Lục Bắc Hoài chống tay lên bàn, đến gần hơn.

Cậu cứng đờ, không dám động đậy.

Giây tiếp theo, gương mặt bị nắm chặt, đau đến nỗi mũi cậu cay xè, bị ép ngẩng đầu lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...