🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 97: ☀️ Chương 95: Ứng Biến Nhanh Trí

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍁🍁🍁

Giản Nhược Trầm thực sự phải tán thưởng chính mình.

Việc "liều lĩnh" nhất cậu từng làm trong hai kiếp người, chính là dùng nồi cơm điện nhỏ nấu mì hoành thánh trong ký túc xá đại học.

Việc sửa lệnh khám xét chắc chắn là sai, nhưng đây cũng là biện pháp bất đắc dĩ.

Dù sao thì...

Thời điểm đặc biệt mà.

Ánh mắt Giản Nhược Trầm dao động, cậu cùng đội A đã chuẩn bị sẵn sàng bước về phía thang máy.

Bước đi ngay hàng thẳng lối, nhưng không phát ra tiếng động nào.

Có chút... âm thầm lén lút.

Vừa đến cửa thang máy, thì "ding"— một tiếng vang lên.

Giản Nhược Trầm giật bắn mình, ngẩng đầu nhìn, thấy từ trong thang máy bước ra một người đàn ông với bụng phệ, tóc vuốt ngược, hai bên tóc mai điểm bạc, ánh mắt lộ vẻ uy nghiêm.

Quan Ứng Quân nói: "Đào sir."

Đào Hồng Vân cười mỉm, "Quan sir, chuẩn bị đi thăm hỏi à?"

Quan Ứng Quân mặt không đổi sắc mà bịa chuyện, "Vâng."

Trong lòng thầm nghĩ: May mà Đào sir không hiểu biểu cảm vi mô.

Hắn quay đầu giới thiệu với Giản Nhược Trầm: "Đây là tổng chỉ huy của Tổng khu cảnh sát Tây Cửu Long, Đào Hồng Vân."

Trong đầu Giản Nhược Trầm chợt hiện lên tờ lệnh khám xét "giả" kia, lòng bàn tay rịn mồ hôi, thần kinh căng như dây đàn.

Nhưng đối diện với ánh mắt của Đào Hồng Vân, lại sợ xử lý không tốt, làm hỏng hành động tiếp theo.

Thế là cậu nở nụ cười, đưa cả hai tay ra bắt lấy tay tổng chỉ huy, lắc lắc đầy nhiệt tình: "Được gặp ngài thật vinh hạnh, những truyền kỳ của ngài trong ngành cảnh sát, tôi đã được nghe từ nhỏ rồi ạ!"

Quan Ứng Quân nhướng mày lên.

Đào Hồng Vân cười ha hả nói: "Thật sao?"

Ông ta vừa bắt tay với Giản Nhược Trầm, vừa dùng sức vỗ vai cậu, "Thằng nhóc này giỏi đấy. Hôm nay tôi đến là để khen cậu đấy."

Toàn thân Giản Nhược Trầm nóng bừng, nói năng cũng hoàn toàn dựa vào bản năng: "Ây da... cũng chỉ là trách nhiệm trong phạm vi công việc của tôi thôi mà."

Đào Hồng Vân xua tay, "Tuyên truyền cho sở cảnh sát khu Tây Cửu Long đâu phải việc trong phạm vi của cậu, đúng không?"

"Bây giờ bên ngoài đều khen ngợi sở cảnh sát khu Tây Cửu Long của chúng ta biết gánh vác trách nhiệm, có tinh thần dấn thân. Cậu đúng là khiến tổ trọng án nở mày nở mặt."

Trương Tinh Tông ở phía sau cười ngốc nghếch, ngực như muốn ưỡn lên tận cằm, bộ dạng đầy tự hào như thể được khen lây.

Giản Nhược Trầm thì nuốt khan một ngụm nước bọt.

Lời nghe có vẻ tốt đẹp, nhưng thực chất là đang thử lòng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...