🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 95: ☀️ Chương 93: Giang Hàm Dục cảm thấy mình đã thua hoàn toàn

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍁🍁🍁

Tất Loan Loan: "Yes sir."

Cô quay đầu gọi: "Tống Húc Nghĩa, Đinh Cao, theo tôi."

Đinh Cao tiếc nuối nhìn phòng thẩm vấn.

Ai... Lại phải ra ngoài làm nhiệm vụ rồi.

Muốn tiếp tục xem thẩm vấn quá đi.

Anh ta mím môi, khoác vội chiếc áo khoác, nhanh chóng cất giấy tờ, theo sau Tất Loan Loan và Tống Húc Nghĩa, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại ba lần.

Trong phòng thẩm vấn.

Giản Nhược Trầm cúi mắt trầm ngâm vài giây, đột nhiên nhẹ giọng nói: "Vừa rồi cậu nói 'cuốn sổ mật mã này được đặt trong ký túc xá đơn' sau đó lại nói 'cuốn sổ mật mã có thể đã bị người khác lấy đi'. Nhưng tôi nhớ rằng ký túc xá đơn của Đại học Hồng Kông có hệ thống kiểm soát ra vào nghiêm ngặt, an ninh cũng khá tốt."

Giang Hàm Dục không hiểu gì, "Thì sao?"

Giản Nhược Trầm mím môi, "Điều đó cho thấy đồng bọn của cậu có thể bỏ qua hệ thống an ninh, tự do ra vào ký túc xá đơn."

"Vậy thì, hoặc là hắn vốn sống trong ký túc xá đơn, hoặc là hắn là cố vấn hoặc giảng viên có thể ra vào ký túc xá bằng thẻ nhân viên, hoặc là bộ phận an ninh của ký túc xá đã tiếp tay cho hắn."

Giản Nhược Trầm kéo dài giọng, nói chậm lại, cẩn thận quan sát biểu cảm trên mặt Giang Hàm Dục.

Khi nhắc đến an ninh, Giang Hàm Dục kinh hãi mở to mắt, đồng tử giãn ra trong chốc lát, môi hơi hé mở, khiến Giản Nhược Trầm hiểu rõ kết quả trong lòng.

Đó là biểu cảm của sự kinh ngạc, sợ hãi và phản kháng.

Giản Nhược Trầm chống cằm, lạnh nhạt nói:"Xem ra là bộ phận an ninh đã tiếp tay. Bảo vệ ký túc xá là đồng bọn của cậu? Để tôi nghĩ xem... chỉ một quản lý ký túc xá e là không thể can thiệp vào việc của câu lạc bộ, chỉ có thể truyền đạt thông tin. Vậy thì người phê duyệt câu lạc bộ chắc hẳn ở cấp cao hơn, hắn không trực tiếp gặp cậu, nên để quản lý ký túc xá làm trung gian. Có phải vậy không?"

Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng Giang Hàm Dục.

Rõ ràng đã sang xuân, nhưng cậu ta lại cảm thấy lạnh lẽo chưa từng có.

Lạnh đến mức răng va vào nhau.

Rõ ràng cậu ta chưa nói gì!

Một chữ cũng chưa nói!

Cậu ta không sợ hậu quả khi phản bội đồng bọn, nhưng cực kỳ sợ những suy nghĩ trong lòng bị Giản Nhược Trầm nhìn thấu.

Bộ não là tấm màn che đậy cuối cùng của cậu ta.

Những suy nghĩ bẩn thỉu, ích kỷ, không thể nói ra miệng chỉ có thể giấu trong lòng, nếu bị phơi bày...

Môi Giang Hàm Dục tái nhợt, hoảng hốt lắc đầu, "Không... không thể nào. Sao cậu lại nhìn ra được? Cậu là người hay ma vậy?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...