🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 92: ☀️ Chương 90: Anh là đàn ông

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍁🍁🍁

Hai người ngồi tựa vào nhau.

Quan Ứng Quân ôm lấy Giản Nhược Trầm, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve eo cậu, đặt chai bia rỗng sang bên cạnh, rồi lại mang túi đồ ăn vặt mua được trở lại.

Giản Nhược Trầm cầm một bát thịt dê sốt kiểu Hồng Kông, dùng tăm tre chọc vào mắt dê để ăn.

Quan Ứng Quân nhìn hai lần, rồi thu hồi ánh mắt, trên mặt không có biểu cảm gì, lặng lẽ ăn một xiên rau nhúng nước dùng xương.

Rau xanh vừa được hái, còn rất tươi, nhưng nước xương thì lại là hàng pha sẵn, không biết dùng loại bột gì, ăn thì ngọt vị, nhưng lại chẳng mặn chút nào.

Giản Nhược Trầm ăn hết mấy con mắt dê mới lạ kia, rồi ăn thêm vài miếng thịt dê nữa, sau đó rất đàng hoàng mà nhét chỗ thịt còn lại vào tay Quan Ứng Quân, xoay người ăn món khác.

Quan Ứng Quân cắn một miếng, mặn đến mức phải uống vội một ngụm canh rau mới hoàn hồn lại được.

Hắn nhìn về phía ngọn hải đăng đang phát ra ánh sáng đỏ trên mặt biển xa xăm, trầm ngâm suy nghĩ.

Giản Nhược Trầm là người thích thử những điều mới lạ như vậy, có lẽ sẽ không thích một người quá lâu. Yêu nhau được hai tháng rồi sẽ chán.

Rồi cũng giống như cách cậu ăn vài miếng thịt dê rồi không còn hứng thú nữa, liền thản nhiên đẩy sang cho người khác, cảm thấy yêu đương chẳng còn gì thú vị, thế là không yêu nữa.

Quan Ứng Quân có chút đau lòng.

Hắn vẫn luôn lảng tránh suy nghĩ đến chuyện của hai tháng sau.

Cũng không muốn giả định tình huống Giản Nhược Trầm sẽ lựa chọn rời xa hắn.

Hắn ăn hết phần thịt dê mặn đến choáng đầu kia, đợi Giản Nhược Trầm ăn no xong, rồi dọn dẹp bát đĩa rác thải, đi xa vài bước, vứt vào thùng rác bên bờ biển.

Giản Nhược Trầm phủi sạch cát dính trên chân, đi tất vào, buộc dây giày ủng cẩn thận, sau khi đứng dậy liền đưa mắt nhìn quanh, rồi nhét tay vào lòng bàn tay của Quan Ứng Quân, nghiêng người ngẩng đầu nhìn nét mặt hắn từ dưới lên: "Sao vậy? Không vui à?"

Quan Ứng Quân khựng lại, đột nhiên nắm chặt ngón tay trong lòng bàn tay, bỗng nở một nụ cười nhẹ, "Có chút."

Hắn khẽ nói: "Thịt dê mặn quá."

Giản Nhược Trầm nhìn hắn đầy thâm ý.

Không hổ danh là người từng làm cảnh sát chìm, biết rõ đối phương có thể phát hiện nói dối thì không dối, chỉ lựa lời mà nói, quả thật rất có chiêu.

Cậu co ngón tay, gãi nhẹ lòng bàn tay Quan Ứng Quân, "Rượu có hơi ngọt."

Quan Ứng Quân bật cười thành tiếng.

Hắn biết tại sao Lý Trường Ngọc lại nói Giản Nhược Trầm nhất định là một bác sĩ tâm lý giỏi.

Người này, chỉ đôi ba câu là đã có thể khiến người ta nhớ đến những điều vui vẻ nhất trong một ngày.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...