🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 64: ☀️ Chương 62: Đại tiên, đại tiên, khi nào thì Lục Tiệm ngồi tù?

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍁🍁🍁

Sau khi trở về từ nhà giam Cửu Long, lại trôi qua hai ngày.

Tin tức về việc Giang Minh Sơn bị thi hành án tử hình được đăng trên báo vào ngày mùng một Tết, khiến cho các thương nhân ở Hồng Kông đều an phận hơn hẳn, cục Thuế vụ cũng chứng kiến hàng loạt người kéo đến nộp bổ sung thuế, đến mức máy đếm tiền hoạt động quá tải, hỏng cả một thùng.

Giản Nhược Trầm nhìn thấy tin tức này, chợt nhận ra mình đã gián tiếp khiến nhân viên thuế vụ phải tăng ca đếm tiền. Cậu có chút chột dạ, đưa tay sờ mũi, sau đó cuộn tờ báo lại rồi nhét vào thùng giấy tái chế.

Chín giờ rưỡi, chuông cửa vang lên.

Giản Nhược Trầm ra mở cửa, nhìn thấy Quan Ứng Quân đứng bên ngoài trong bộ áo khoác dài màu xanh rêu.

Chất liệu áo rất mềm mại, có độ rủ nhất định.

Gió nhẹ thổi qua, vạt áo hơi lay động, khiến hắn càng có vẻ cao quý và có khí chất.

Đây là lần đầu tiên họ gặp lại nhau kể từ khi trở về từ nhà giam Cửu Long.

Quan Ứng Quân cúi đầu nhìn người đang mặc áo hoodie lông cừu màu vàng nhạt và quần thể thao xám, dừng một chút rồi mới nói: "Đi miếu Hoàng Đại Tiên thôi."

"Ừm." Nghe đến địa điểm này, Giản Nhược Trầm lập tức nghĩ đến mấy câu mà Quan Ứng Quân liên tục nói ra hai ngày trước.

Thẳng thắn, ngắn gọn và nóng bỏng.

Tựa như nhấp phải một ngụm bạc hà chan rượu mạnh.

Cậu buông tay nắm cửa, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ trong sảnh để mang giày, mái tóc chưa buộc rũ xuống trước trán, phập phồng theo từng hơi thở.

Quan Ứng Quân nhìn đoạn cổ trắng nõn thấp thoáng giữa những sợi tóc của Giản Nhược Trầm, cảm thấy khi không buộc tóc cậu lại có thêm chút dáng vẻ thoải mái của đời thường. Hắn bèn hỏi: "Sao không buộc tóc?"

"Tôi không biết buộc." Giản Nhược Trầm đáp, "Trước giờ toàn là quản gia La buộc giúp. Sáng nay ông ấy ra ngoài sớm, chắc là đi bàn chuyện con chip máy chủ rồi."

Cậu vừa nói, vừa đứng dậy gạt tóc sang một bên, tùy tiện nhặt một sợi dây thun đen buộc tạm, lại mở hộp tiền lẻ đặt trên tủ giày, lấy ra một xấp tờ 1000 đô Hồng Kông rồi mới ra cửa.

Không còn cách nào khác, dù 1000 là tờ tiền có mệnh giá lớn nhất ở Hồng Kông, nhưng đối với nhà họ mà nói, nó lại là tờ nhỏ nhất trong nhà họ rồi.

Mỗi ngày, số tiền lẻ đều bị quản gia La gom đưa cho bếp đi chợ, vì vậy cậu chỉ có thể tiêu bằng tiền chẵn.

Quan Ứng Quân liếc nhìn chiếc áo hoodie nhét 10 nghìn cũng không thấy phồng lên là bao, hỏi: "Em đã nhỏ thuốc mắt đúng giờ chưa?"

"Nhỏ rồi." Giản Nhược Trầm rút chai thuốc nhỏ mắt mang theo bên người ra lắc lắc, "Vẫn còn một phần ba."

Hai người đi đến chiếc xe Toyota trắng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...