🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 23: ☀️ Chương 21: Giang Minh Sơn xong đời

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

Chương 21:

Giản Nhược Trầm rời khỏi Tổng cục Cảnh sát Tây Cửu Long khi trời đã khuya.

Cậu kéo chặt áo khoác lông vũ, đứng ngây người nhìn những tấm biển quảng cáo neon nhấp nháy ở phía xa, cảm giác mơ hồ lạc lõng chẳng biết hôm nay là ngày nào.

Hôm nay là thứ mấy rồi?

Ngày mai có phải nên quay lại trường học không?

Haiz... cái đại học này...

Rõ ràng sắp tốt nghiệp rồi, giờ lại phải học lại một lần nữa.

Quan Ứng Quân lái xe ra khỏi bãi đỗ, "Đi thôi, tôi đưa cậu về."

"Anh uống rượu rồi mà?"

"Chỉ có chút đó, đã sớm chuyển hóa hết rồi." Quan Ứng Quân xoay vô lăng, "Không có luật nào quy định uống xong không được lái xe nhỉ?"

Giản Nhược Trầm lục lọi trong ký ức.

Quy định mới về lái xe khi say rượu của Hồng Kông mãi đến năm 1999 mới được ban hành, bây giờ mới 1992, còn lâu lắm.

Cậu vốn định cho qua lần này, nhưng bản năng tuân thủ pháp luật khắc sâu trong DNA khiến miệng không tự chủ được, "Gọi taxi đi, sau này tôi sẽ bố trí cho tổ trọng án một tài xế, phòng khi có tình huống đặc biệt cũng an toàn hơn."

Quan Ứng Quân không muốn chọc cậu giận, đành đỗ xe lại, quẹt thẻ thân phận ra khỏi sở cảnh sát, "Tôi đâu có nhiều tiền vậy."

Lương của hắn phải nuôi tai mắt rải rác khắp Tây Cửu Long.

Thỉnh thoảng còn phải trích một phần ra để sửa xe, rửa xe, bao đội viên ăn mừng sau mỗi vụ án lớn.

Lương tháng 40.000 đô Hồng Kông, cuối tháng nhiều lắm còn dư 20.000.

Bây giờ 20.000 này còn phải dùng để nuôi một cố vấn tổ trọng án – Giản Nhược Trầm.

Không còn một xu dính túi.

Quan Ứng Quân tính toán xong, xe taxi cũng dừng lại trước mặt.

Hắn bình tĩnh nói: "Đưa cậu về trước, cậu ở đâu?"

"Biệt thự trên đỉnh núi của khu Lệ Cẩm Quốc Tế." Giản Nhược Trầm chống đầu, vùi mình vào ghế sau, lười biếng nói: "Anh không cần lo về tiền bạc. Tôi ở đây, đội A sẽ không thiếu tiền."

"Tiền chỉ có giá trị khi được dùng để tạo ra giá trị, nếu không nó chỉ là một đống giấy vụn." Từng lọn tóc của Giản Nhược Trầm bị gió thổi tung lên.

Gương mặt nghiêng trắng nõn được ánh đèn đường thoáng qua chiếu sáng rực rỡ, đôi mắt có sắc vàng nhạt ánh lên vẻ tự tin ngạo nghễ, đầy kiêu hãnh và quyết đoán.

Lóng lánh, ướt át, đẹp đến mê hoặc, có phần câu hồn đoạt phách.

Quan Ứng Quân bật cười, "Chẳng trách Trương Tinh Tông gọi cậu là Thần Tài, cậu đâu chỉ là Thần Tài, cậu là Tán Tài Đồng Tử thì có."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...