🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 22: ☀️ Chương 20: Quan Ứng Quân lại dám cho người vào phòng làm việc?

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

Chương 20:

Giản Nhược Trầm chẳng có bao nhiêu lạng thịt trên người, Quan Ứng Quân chỉ cần một tay cũng có thể bế bổng cậu lên.

Hắn dùng một tay đỡ lấy eo và hông của cậu, để nửa thân trên tựa vào vai mình.

Tay còn lại ngắt cuộc gọi, vứt túi nhựa đang treo trên cổ tay vào thùng rác, sau đó đi về phía chiếc xe đang đỗ bên cạnh chợ đêm gần bến tàu.

Quan Ứng Quân mở cửa xe, đặt người vào ghế phụ.

Trước khi rút tay về, cánh tay hắn bất ngờ bị Giản Nhược Trầm giữ lại.

Cậu lẩm bẩm, "Lò sưởi chúng ta mua đã đến rồi, Anh Ba, chúng ta nướng bánh gạo ăn đi, anh ra ban công lấy ít lê đông nhé."

Quan Ứng Quân ngẩn ra.

Lê đông là gì?

Anh Ba là ai?

Hắn cúi người thắt dây an toàn cho Giản Nhược Trầm, liếc thấy cậu chép chép miệng, rồi buông tay ra, lẩm bẩm mơ màng: "Lò sưởi này ấm thật."

Quan Ứng Quân dở khóc dở cười.

Từ nhỏ, thân nhiệt của hắn đã cao hơn người bình thường, uống rượu vào lại càng nóng hơn.

Mà từ khi gặp Giản Nhược Trầm, hắn cứ thấy bức bối khó chịu, đến mức hút thuốc hay uống nước lạnh cũng chẳng giúp ích được gì.

Chẳng hiểu sao, trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh Giản Nhược Trầm ngủ say không chút phòng bị trên chiếc áo khoác đen, vừa thuần khiết lại vừa có chút gì đó ma mị.

Quan Ứng Quân cau mày, mở cửa xe ghế lái, ngay lúc sắp ngồi xuống, bên tai hắn chợt vang lên một giọng nói lạnh lẽo: "Quan sir, đã uống rượu thì không lái xe."

Động tác của hắn khựng lại, quay đầu nhìn sang.

Giản Nhược Trầm hoàn toàn không nói gì, vẫn đang ngủ rất say.

Quan Ứng Quân đóng sập cửa xe, đi tìm tài xế lái hộ. Nhưng đi được vài bước, hắn lại không yên tâm, đành quay lại khóa cửa xe rồi mới rời đi. Cuối cùng, hắn túm đại một người thật thà trong chợ đêm bến tàu, đưa cho đối phương 50 tệ, bảo anh ta lái xe đưa họ về Tổng cục Cảnh sát Tây Cửu Long.

...

Giản Nhược Trầm ngủ một giấc, lúc tỉnh dậy thì bị ánh đèn huỳnh quang trên trần chiếu thẳng vào mắt, làm cậu hơi nheo lại.

Cậu chớp mắt một cái, tầm nhìn dần rõ ràng hơn, thấy bày biện xung quanh quen thuộc đến lạ.

Sao lại là phòng làm việc của Quan Ứng Quân?

Hắn về đây tăng ca rồi à?

Giản Nhược Trầm đưa tay vuốt qua mái tóc rối bù, sau đó vươn tay cầm lấy tay nắm cửa.

Vừa mở ra, cậu liền nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Quan Ứng Quân, "Cục cảnh sát không phải công ty, chẳng có chuyện tranh giành dự án gì ở đây cả. Vụ án này không phải của nhà anh, cũng chẳng ghi tên anh trên đó, sao tôi lại không thể phá?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...