🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 198: ☀️ Chương 196: Trao Huân chương

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍁🍁🍁

Trên sân khấu buổi lễ kỷ niệm, ánh đèn treo cao rực rỡ.

Giữa tiếng nhạc ca múa náo nhiệt, Quan Ứng Quân đã phá vỡ giấc mộng "ăn một mình một nồi cá" của Giản Nhược Trầm: "Về."

Giản Nhược Trầm mím môi, đầy tiếc nuối thở dài một hơi.

Những tiết mục ca hát nhảy múa kéo dài suốt một tiếng đồng hồ, sau khi tàn tiệc, hai người lại tới khu vực gần Miếu Đại Tiên để xem múa lân.

Hôm nay Giản Nhược Trầm mặc một bộ vest cực kỳ lịch sự, lúc này áo khoác và áo ghi lê đều đã cởi ra, tay áo sơ mi bên trong cũng được xắn lên, lộ ra cánh tay trắng ngần, mịn màng như ngọc.

Vệ sĩ ẩn mình trong đám đông, kín đáo bao quanh bảo vệ an toàn.

Khi đi ngang qua cổng Miếu Đại Tiên, Giản Nhược Trầm lấy mấy que pháo hoa nhỏ cầm trong tay, đợi đến khi đội múa lân cầm đầu rồng đi qua thì mượn lửa từ những người dẫn rồng mình trần, tay cầm đuốc.

Giản Nhược Trầm nhoẻn cười chen vào trong đám người, một tay vịn lan can, nửa người gần như nghiêng hẳn ra ngoài để mượn lửa. Cả bụng cậu tựa vào lan can, ánh lửa chiếu lên khuôn mặt cậu, soi sáng vẻ mặt vui tươi lấp lánh, đẹp đến mông lung, thoạt nhìn chẳng khác gì một vị thần tiên lén hạ phàm dạo chơi.

Quan Ứng Quân không kiềm được mà đưa tay ra, ấn nhẹ lên thắt lưng của cậu.

Giản Nhược Trầm mượn được lửa xong, liền thu người lại vội vàng bảo vệ pháo hoa nhỏ, cười nói: "Lấy nhanh đi, nó sắp tóe lửa rồi."

Quan Ứng Quân cầm lấy một que, cùng Giản Nhược Trầm ngắm đèn rồng dài thượt, pháo hoa nhanh chóng tóe ra ánh sáng vàng rực, phản chiếu lên khuôn mặt hai người.

Nhìn gương mặt Giản Nhược Trầm rạng rỡ như ánh mặt trời, trong lòng Quan Ứng Quân có một khoảnh khắc thoáng thất thần.

Giản Nhược Trầm lúc nào cũng hoạt bát, tươi vui, rực rỡ như một mặt trời. Hắn gặp Giản Nhược Trầm năm hắn 26 tuổi, vậy mà giờ đã 5 năm trôi qua rồi.

Cả hai đều không thích tổ chức sinh nhật, nên dường như chẳng mấy ai để tâm đến chuyện tuổi tác. Nhưng lúc này đây, Quan Ứng Quân mới giật mình nhận ra, Giản Nhược Trầm vẫn chỉ mới 24 tuổi, còn hắn đã bước sang tuổi 31.

"Sao vậy?" Khi que pháo dài cháy hết, đèn rồng cũng vừa đi khuất, Giản Nhược Trầm quay đầu nhìn Quan Ứng Quân.

Chưa đợi người nói chuyện, bỗng một tiếng "keng" vang vọng từ xa.

Tiếng chuông ngân dài, tựa như thời gian cũng ngừng trôi trong tiếng chuông đó.

Tiếp đó lại vang lên hai hồi chuông nữa.

"3 giờ rồi." Quan Ứng Quân thấp giọng nói.

Rất ít người biết Miếu Đại Tiên có chuông, bởi bình thường chuông này không bao giờ vang lên.

Có lẽ, nếu trên đời thực sự có thần tiên, hôm nay họ cũng đang vui mừng.

"Về nhà ngủ thôi." Quan Ứng Quân khẽ nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...