Chương 195: ☀️ Chương 193: Hắn đã có gia đình rồi
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Ngày hôm sau, La Bân Văn hiếm khi có thời gian rảnh, mang theo vài món quà của đối tác làm ăn tặng cùng mấy bản hợp đồng cần Giản Nhược Trầm xem qua tới tận nơi.
Giản Nhược Trầm vừa tắm xong, tối qua bị dày vò quá sức, cậu đi còn hơi loạng choạng, lúc lướt qua Quan Ứng Quân còn thuận thế mượn sofa che khuất mà đá hắn một cú.
Lực không nặng không nhẹ, thậm chí Quan Ứng Quân còn không hề lung lay chút nào, sắc mặt như thường pha một bình trà xanh cho La Bân Văn, "Chú La, mời ngồi."
La Bân Văn nắm chặt tay, trầm mặc ngồi xuống sofa.
Vỏ bọc ghế sofa đã được thay, vốn là màu xám giờ thành màu đen, sofa chữ L dài ngoằng chẳng có lấy một chiếc gối ôm nào, La Bân Văn đảo mắt một vòng, uống ngụm trà, vừa ngẩng đầu đã thấy ở ban công phía nam đang phơi một hàng ruột gối và vỏ gối vừa được tháo ra giặt.
La Bân Văn cũng từng trẻ tuổi, hiện giờ ông thật sự uống không nổi nữa, chỉ thấy ly trà xanh này vừa đắng vừa chát.
"Ba." Giản Nhược Trầm thấy ông không vui, liền ngồi sát lại, tựa đầu lên vai ông, cất giọng thân thiết hỏi: "Ai chọc ba không vui thế?"
Ở Hồng Kông mọi người quen gọi là "daddy", nhưng Giản Nhược Trầm vẫn thích gọi "ba" hơn.
Mỗi lần cậu gọi "ba", giọng lại kéo dài mang chút nũng nịu, nghe vô cùng thân mật.
La Bân Văn nghe mà mềm lòng, lập tức nói không có ai chọc gì cả.
Ông bị đôi mắt màu hổ phách này nhìn chằm chằm, gần như giống y hệt với ánh mắt của tiểu thư năm xưa, làm ông chẳng thể nói ra nổi nửa câu khó nghe.
La Bân Văn uống cạn ly trà xanh, Quan Ứng Quân lại rót thêm một ly, lần này thêm chanh với mật ong, còn đặt thêm một khay nhỏ đựng đường viên bên cạnh, dáng vẻ cực kỳ khéo léo hiểu lòng người.
Một ly trà xanh thuần túy sống sờ sờ bị biến thành trà chanh mật ong ngọt lịm.
La Bân Văn vừa uống vừa lấy hợp đồng mang đến đặt trước mặt Giản Nhược Trầm, "Đây là bản kế hoạch dự án do công ty Khoa học Kỹ thuật Điện tử Giản Thị gửi đến, ta cho rằng việc phát triển màn hình cảm ứng, bút cảm ứng và mở khóa vân tay cho máy tính xách tay thực sự quá dư thừa nên muốn đưa con xem qua."
Giản Nhược Trầm hơi nhướng mày, lật đến trang cuối cùng: "Họ muốn bao nhiêu vốn đầu tư nghiên cứu?"
"2 tỷ." La Bân Văn lộ ra vẻ mặt khó nói, "Đô la Mỹ."
Ông dừng một chút, "Con đã nuôi lớn khẩu vị của họ."
Giản Nhược Trầm lật xem bản kế hoạch dự án này, càng xem lông mày càng nhăn chặt, "Quả thật là dư thừa. Theo kế hoạch này, mấy thứ đó không những chẳng giúp laptop trở nên tiện lợi hơn, ngược lại còn làm nó cồng kềnh, đúng là làm sai mục đích rồi."
La Bân Văn thở phào nhẹ nhõm.
Ông thật sự sợ cậu thiếu gia nhà mình lại giống trước kia, vung tay lên quyết luôn như thể tiêu tiền là nhiệm vụ, đến cuối cùng lại chẳng được hưởng thành quả gì.
Bình luận