Chương 192: ☀️ Chương 190: Có thể cho mỗi phạm nhân một cơ hội
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Trên đường trở về, Bảo Gia Vân khóc suốt không ngừng.
Hắn bị hai cảnh viên CIB lôi đi, chân bước lảo đảo, xiêu vẹo không vững.
Dáng vẻ hống hách lúc vừa từ Anh trở về Hồng Kông đã chẳng còn sót lại chút nào.
Nước mắt nước mũi giàn giụa trên khuôn mặt Bảo Gia Vân, hắn ngửa đầu ra sau, há miệng thở dốc, thỉnh thoảng ngoái lại nhìn anh Cửu, miệng lẩm bẩm những lời rời rạc, chẳng đâu vào đâu.
Thần sắc của anh Cửu đờ đẫn, không một chút cảm xúc.
Từ giây phút bị còng tay vào, mọi thứ với hắn đều đã kết thúc rồi.
Hắn gắng gượng chút sức lực cuối cùng, đặt nửa bàn chân lên con đường quay đầu.
Một bước sa chân, anh Cửu giẫm vào bùn lầy, loạng choạng ngã khuỵu xuống, ngay lập tức bị một cú đánh mạnh vào vai.
Cảnh viên CIB lạnh giọng quát: "Đừng có giở trò!"
Anh Cửu nghiêng đầu, đối diện với một đôi mắt tràn đầy sự sắc bén và uy nghiêm.
Hắn như có thể đọc được sự khinh miệt ẩn sâu trong ánh mắt ấy.
Từ nhỏ đã sống trong môi trường đầy rẫy sự dơ bẩn nơi phố đèn đỏ, anh Cửu trở nên cực kỳ nhạy cảm.
Để sinh tồn, để bảo vệ em trai, hắn đã học được cách quan sát cảm xúc từ bé.
Những ánh mắt khinh thường, chán ghét, né tránh... chỉ cần lộ ra một chút, trong mắt hắn sẽ bị phóng đại vô hạn, như trần trụi lột sạch hết mọi che đậy.
Hắn như bị ánh mắt ấy xé nát, bị dày vò bởi nỗi sợ hãi, tự ti, và chán ghét bản thân.
Chỉ cần đối mặt với ánh mắt đó, hắn sẽ biết được bản thân mình thấp kém đến nhường nào.
Ở phố đèn đỏ, đàn ông đàn bà chẳng khác gì hàng hóa, như ma quỷ, như chó phối giống, duy chỉ không giống người.
Những lời họ nói, những lời họ đã hứa, trên thực tế không khác gì tiếng chó sủa.
Ai tin thì chỉ có đường chết.
Như mẹ hắn, như dì ruột hắn, mẹ của Bảo Gia Vân.
Anh Cửu nghĩ đến đó, bước chân loạng choạng lê lết về phía trước. Trải qua quãng thời gian chạy trốn dài đằng đẵng, lại thêm bị mưa xối xả, đầu óc hắn quay cuồng, hơi thở nóng rực như lửa đốt.
Bảo Gia Vân chẳng còn chút sức lực nào, nhưng vẫn khóc nghẹn.
Khi đi được nửa đường, cơn nghiện của hắn bùng phát tới đỉnh điểm, vừa đi vừa khóc đòi một điếu thuốc.
Không ai để ý đến hắn, tất cả các cảnh viên chỉ lôi hắn tiếp tục đi về phía trước. Một lát sau, cơn nghiện qua đi, Bảo Gia Vân cũng ngừng khóc, ánh mắt vô hồn lẩm bẩm những câu vô nghĩa.
Bình luận