Chương 190: ☀️ Chương 188: Truy đuổi (1)
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Năm 1995, cảnh sát Hồng Kông không được phép phối hợp với cảnh sát Đại Lục để thi hành pháp luật nếu chưa hoàn tất thủ tục.
Giản Nhược Trầm khoanh tay suy nghĩ một lát, rồi quay đầu hỏi: "Bên CIB các anh cũng tham gia truy bắt à?"
Một người đàn ông cường tráng ăn mặc thời thượng đang ngồi dựa vào bàn làm việc từ nãy đến giờ — khi nghe thấy thế liền nhảy xuống, bước đến bên cạnh Giản Nhược Trầm thò đầu vào: "Oa, Giản sir, cái tên anh Cửu này từng gặp Cửu Diện Phật đó nha, bên CIB chúng tôi truy đuổi Cửu Diện Phật lâu lắm rồi, không lẽ các cậu mới đến mà định cướp công bắt người của bọn tôi à?"
Giản Nhược Trầm hơi khựng lại, khóe mắt liếc sang Quan Ứng Quân: "Làm sao thế được? Tôi chỉ hỏi chút thôi mà. Người đông thì dễ làm việc, tính thử xem có bao nhiêu người để tôi còn đặt tiệc ăn mừng sau khi kết thúc chứ. Bắt người chung, sao lại ăn uống riêng được, mất vui."
Anh chàng thời thượng cứng họng, đứng trước mặt Giản Nhược Trầm mà mãi vẫn không biết nên đáp thế nào.
Anh ta không giỏi giao tiếp cho lắm, ấp úng hai tiếng, rồi thở dài ngán ngẩm.
Giản Nhược Trầm hỏi: "Cộng cả Đội Thỏ vào, các anh có đủ 30 người không?"
Anh chàng kia sực tỉnh, như bắt được thang xuống: "Cả đội A bên tôi cộng lại có 28 người."
Giản Nhược Trầm giơ tay ra hiệu "ok", rồi quay sang nói với Quan Ứng Quân: "Chúng tôi lên trên chuẩn bị, 5 phút nữa tập hợp ở bãi đỗ xe."
"Ừ." Quan Ứng Quân nhìn cậu, trong mắt ánh lên ý cười.
Hắn tận mắt chứng kiến Giản Nhược Trầm từng bước đi tới hiện tại, trong lòng không khỏi cảm khái.
***
Cùng lúc đó.
Tân Giới, Tiêm Sa Chủy, bến tàu số 9.
Anh Cửu đã lấy trộm được một chiếc thuyền đánh cá.
Đây là một chiếc thuyền đánh cá nhỏ đã bỏ hoang từ lâu, chẳng ai ngó ngàng đến. Sau vài tháng sửa chữa, nó miễn cưỡng có thể sử dụng lại được.
Hắn đổ đầy dầu diesel vào, lại đưa mấy hộp đồ hộp cho Bảo Gia Vân: "Cầm lấy."
Bảo Gia Vân vừa nôn xong, cơn nghiện tạm thời lui xuống, co ro nép trong góc run rẩy: "Cái gì đây?"
"Bom tự chế." Anh Cửu kéo ra một sợi dây dẫn từ đáy hộp: "Giống mấy quả pháo hồi nhỏ ấy, châm dây rồi ném ra ngoài. Nếu lúc bỏ trốn mà đụng phải cảnh sát thì cứ châm rồi ném thẳng vào tụi nó."
Bảo Gia Vân run rẩy gật đầu, ôm chặt lấy bốn hộp đồ hộp ấy.
Khi cơn nghiện rút đi, lý trí quay lại, hắn mới cảm thấy sợ hãi: "Anh à, em nghe lời anh hết, em sẽ cai nghiện, sau đó chúng ta lấy tiền kiếm được mấy năm nay mở một tiệm cắt tóc nhỏ,... Anh, anh lại cắt tóc cho em nhé. Tóc em dài rồi, ngứa lắm, khó chịu quá, em muốn cắt tóc."
Bình luận