Chương 187: ☀️ Chương 185: Anh cũng nghĩ vậy
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Giản Nhược Trầm tựa vào vai Quan Ứng Quân, muốn đẩy hắn ra nhưng lại không dám dùng lực mạnh, sợ làm người kia va vào vách xe phát ra tiếng động, khiến tài xế, vệ sĩ và chú La phía trước phát hiện.
Cậu chỉ có thể nhẹ nhàng chống đẩy, người lại lùi về sau, ngẩng đầu nhìn vào mắt Quan Ứng Quân.
Đôi mắt của Giản Nhược Trầm như sinh ra đã biết nói chuyện, Quan Ứng Quân gần như sắp chết đuối trong làn nước lung linh ấy, khẽ cười, "Được rồi."
Hắn dừng nụ hôn lại, lắng nghe tiếng thở dồn nén trong cổ họng của Giản Nhược Trầm, giơ tay lau khóe môi cậu, "Không hôn em nữa."
Giản Nhược Trầm bị hành động đó của hắn làm cho khẽ rít lên một tiếng, vội đưa mu bàn tay lên che miệng lại, vành tai đỏ đến mức như bị dội nước sôi.
Quan Ứng Quân vươn tay qua người cậu, ấn nút hạ cửa sổ xe. Gió mát lùa vào trong, thổi tan hương vị mờ ám.
Giản Nhược Trầm cũng không dám nhìn hắn, cậu quay đầu ra ngoài cửa sổ, ngắm dòng xe qua lại, thậm chí còn sinh ra một loại cảm giác mình không thuộc về nơi này. Sự xuất hiện của Quan Ứng Quân đã phá vỡ hoàn toàn trật tự mà 9 tháng sống trong môi trường cảnh sát tạo nên, kéo cậu trở lại thế giới trần tục đầy khói lửa nhân gian.
Dường như Hồng Kông đã thay đổi đôi chút.
Rõ ràng có mấy con phố đã được tu sửa lại, nền xi măng cũ kỹ không biết đã bị phá bỏ từ lúc nào, một số cửa hàng, tòa nhà cũ cũng bị dỡ bỏ, mở rộng thành đường đôi hai chiều.
Xe cộ qua lại, bánh xe lăn trên mặt đường nhựa mới trải, không còn chiếc xe nào sẽ dừng lại để mua một chiếc bánh nướng kiểu Hồng Kông ở cửa tiệm cũ. Hơi thở dân dã từng tràn ngập trên các con đường Hồng Kông đang dần thu hẹp lại, tập trung vào khu phố thương mại, len lỏi trong các con ngõ cũ kỹ.
Thời đại đang thay đổi.
Một sự thay đổi dần dần khiến người ta cảm thấy thân thuộc.
Giản Nhược Trầm tựa vào khung cửa xe hứng gió, nhìn một lúc rồi bất chợt thở dài.
Quan Ứng Quân tưởng cậu vẫn chưa nguôi vì nụ hôn ban nãy, bèn hỏi: "Sao vậy?"
"Anh nói xem, đèn neon ở Hồng Kông có biến mất không?" – Giản Nhược Trầm quay đầu lại hỏi.
Quan Ứng Quân sững sờ.
Hắn nghĩ đến lai lịch của Giản Nhược Trầm, nghĩ đến giọng điệu có phần nuối tiếc kia của cậu, khẽ bật cười: "Đã hỏi như vậy rồi, chứng tỏ là sẽ biến mất."
Giản Nhược Trầm chăm chú nhìn hắn.
Quan Ứng Quân thật sự quá thông minh, sắc bén đến kinh ngạc.
Thông minh đến mức trở nên quyến rũ.
Cậu nghĩ về lý do khiến mình thích Quan Ứng Quân, ngoài gương mặt và vóc dáng, thì bộ óc này chính là điều mê hoặc nhất.
Bình luận