Chương 186: ☀️ Chương 184: Lễ tốt nghiệp
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Giản Nhược Trầm cúi đầu nhìn bài phát biểu trong tay, không hiểu sao lại cảm thấy căng thẳng.
Tới lúc này cậu mới từ từ nhận ra, buổi lễ tốt nghiệp lần này, quả thực là một bước ngoặt quan trọng trong đời.
Cậu siết chặt ngón tay đang nắm lấy huân chương, khàn giọng nói cảm ơn Chung sir, rồi đẩy bóng dáng Quan Ứng Quân ra khỏi tâm trí, xoay người trở về ký túc xá để đeo huân chương.
Ba chiếc huân chương bạc cùng một huân chương màu đồng ánh vàng được xếp thẳng hàng, đeo trên ngực áo. Các bạn học nhìn thấy, thi nhau đưa tay chạm vào.
Cung Duệ Minh cảm thán: "Đẹp trai quá đi anh ơi!"
"Đúng đó, ai mới 23 tuổi mà đã có nhiều huân chương thế này chứ? Nhìn thôi mà nhỏ dãi rồi."
"Anh Giản, anh ngầu quá."
Lớp này đều là những người được vào bằng thư giới thiệu, phụ huynh đa số đều làm trong ngành cảnh sát, ai nấy cũng coi như từng trải.
Nhưng một người mà chưa vào trường cảnh sát đã có bốn huân chương như Giản Nhược Trầm, còn từng tham gia phá giải nhiều vụ trọng án liên hoàn, thì thật sự là chưa từng gặp.
Giản Nhược Trầm không chỉ thông minh, mà còn đẹp trai, biết đối nhân xử thế, lại còn nhận được thư giới thiệu do Đào Hồng Vân là Tổng chỉ huy khu Tây Cửu Long viết.
Quá ngầu.
Giản Nhược Trầm cười với họ, "Thích huân chương vậy à? Sau này cùng nhau giành lấy nhé."
"Được đó! Nhớ lời cậu nói đấy nha." Cung Duệ Minh vừa nói vừa chạy đến bên cửa sổ nhìn xem, chỉ thấy Nhất Ca đang ngồi ở chỗ râm mát, 6 huân chương trước ngực phản chiếu ánh nắng, lấp lánh rực rỡ.
Bên cạnh Nhất Ca còn có Tổng Cảnh ti của CID, Tổng Cảnh ti của CIB, Tổng Cảnh ti của Phòng Pháp chứng Quân dụng.
Nhìn lướt qua, chỉ thấy những huân chương lấp lánh ánh bạc trước ngực các vị Cảnh ti, riêng Quan Ứng Quân thì có tới 5 chiếc trên ngực trái, tựa như cảm nhận được ánh nhìn, hắn bất giác ngước lên.
Cung Duệ Minh giật lùi ba bước, chân mềm nhũn: "Nhiều... nhiều ông lớn quá!"
Nghĩ tới việc lát nữa họ sẽ phải cùng các học viên lớp khác thực hiện nghi thức diễu hành, nhấc chân, chào cờ, nâng cờ,... trước mặt những người kia, cả người hắn liền căng cứng như dây đàn.
Còn chưa kịp nói gì, chuông tập hợp đã vang lên, Giản Nhược Trầm vuốt ngược tóc, đội mũ cảnh sát lên đầu, vỗ vai Cung Duệ Minh nói: "Đi thôi."
Cậu cũng hồi hộp, cũng hào hứng phấn khích, nhưng khi thật sự bước xuống dưới lầu, khoác súng nghi lễ lên vai, khoảnh khắc đó cậu lại bình tĩnh đến kỳ lạ.
Lúc đối đầu với tên cướp tiệm vàng cậu cũng chưa từng sợ, lẽ nào lại vì một buổi lễ tốt nghiệp nhỏ bé mà run rẩy sao?
Bình luận