Chương 182: ☀️ Chương 180: Bọt nước
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Y Tích Hào sốt ruột đến mức tức ngực, choáng váng đầu óc. Quan Ứng Quân sắp nhậm chức rồi, hắn thật sự không thể tiếp tục chần chừ thêm nữa!
Trước kia, mấy tên tiểu phú thương muốn làm ăn ở khu vực như Vịnh Đồng La khi thấy hắn, dù không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật. Giờ Phật ngã rồi, đến chó cũng chê người nghèo!
Y Tích Hào nghĩ đến Lục Tử đang chờ ngoài cửa, cố nén cơn bực, cúi đầu nói: "Trần tiên sinh, tôi thật sự rất cần khoản tiền này cho nên mới nóng lòng như vậy. Tôi xin lỗi ngài."
Giản Nhược Trầm khẽ nhướng mày.
Loại đàn em hống hách ngang ngược thì nhiều, nhưng dám đè nén cơn giận và sự nôn nóng để cúi đầu giữa nơi đông người thì không mấy ai có.
Y Tích Hào này là một kẻ nguy hiểm, không hổ danh có tên trong danh sách truy nã của cảnh sát.
Cậu liếc nhìn đồng hồ: "Chỉ có mấy phút mà thôi, gấp cỡ nào mà không thể chờ nổi chứ?"
Y Tích Hào nghiến răng: "Là lỗi của tôi."
Gần 5 phút rồi.
Giản Nhược Trầm ngồi trở lại bàn, nói với Vương Hàn Đình: "Đem hợp đồng ra đây."
Vương Hàn Đình đổ mồ hôi đầy trán, kín đáo liếc ra ngoài cửa sổ.
Vừa nãy có một bóng đen lướt qua, tên đang canh gác ngoài cửa lập tức bị ấn mạnh xuống, bị bịt miệng, còng tay, trùm bao tải và tống lên xe – chỉ trong chớp mắt.
Không cho người ta chút cơ hội phản kháng nào.
Thật kích thích.
Vương Hàn Đình siết chặt các ngón tay đang run rẩy, lấy hai bản hợp đồng cuối cùng đặt nhẹ lên bàn: "Y tiên sinh, Trần tiên sinh, hai bản đều ở đây, hai vị có thể kiểm tra."
Khi đứng dậy, anh ta lại tranh thủ liếc ra ngoài lần nữa.
Cảnh sát của Cục Cảnh vụ đang mang theo vũ khí hạng nặng, ôm súng tiểu liên, khi đối mặt với anh ta thì khẽ sững người, đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu "suỵt".
Vương Hàn Đình nuốt nước bọt, quay đầu lại, nhưng khoé mắt vẫn liếc thấy hình như vị cảnh sát kia khẽ mỉm cười, sau đó cúi người ẩn dưới bậu cửa sổ. Gần 10 người trong đội lập tức lặng lẽ tản ra, nấp vào vị trí, thoạt nhìn không lộ ra bất kỳ sơ hở nào.
Trong sảnh.
Giản Nhược Trầm nhìn lướt qua nội dung hợp đồng, xác nhận Y Tích Hào không giở trò gì, thì liền cầm bút ký tên.
Lòng bàn tay và lưng Y Tích Hào đã đẫm mồ hôi, tầm nhìn của hắn mờ đi, sự hoảng hốt trong lòng cuối cùng cũng tan biến.
Ký xong rồi.
Tổng cộng chưa đến 200 mét vuông mặt bằng, có thể bán được 40 triệu đô la Hồng Kông, Trừ đi phí môi giới, vẫn còn trong tay 38,6 triệu.
Bình luận