Chương 181: ☀️ Chương 179: Tội phạm bị truy nã xuất hiện, mau đến đây!
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Y Tích Hào nhận được cuộc gọi từ bên môi giới khi đang ngồi trên chiếc ghế bố ngoài căn nhà trọ, vừa ăn dưa hấu vừa xem tivi.
Nhà trọ được dựng tạm từ tôn và thùng container sắt, cửa sổ gỗ mở ra ngoài, bị gió thổi làm va đập, phát ra những tiếng cộc cộc nặng nề.
Ngoài cửa, có một bà cụ đang nhóm bếp than trong sân để nấu ăn. Mặt đất xi măng bị dầu mỡ ngấm đen, loang lổ từng mảng; khói dầu theo gió phả vào trong nhà khiến Y Tích Hào nhíu mày, ngẩng đầu nói: "Lục Tử, đóng cửa sổ lại đi."
Lục Tử mặc một chiếc áo ba lỗ, cái bụng màu lúa mì phơi ra bên ngoài, nịnh nọt nói: "Anh Hào, hay là em đuổi bà ta đi nhé?"
"Đuổi cái gì?" Y Tích Hào nhét một miếng dưa hấu vào miệng tên đàn em, "Tình hình bên ngoài bây giờ đang rất căng thẳng, bà già điếc này tốt bụng mới cho chúng ta thuê sân, đừng gây chuyện. Đợi bán được mấy cái mặt bằng xong thì cầm tiền biến ngay, đừng để lại ấn tượng quá sâu sắc cho bất kỳ ai."
Lỡ như cảnh sát lần theo được thì khó mà trốn thoát.
Lục Tử cười ngờ nghệch: "Anh, anh đừng buồn, chúng ta lớn lên với nhau từ nhỏ, sau này anh phát tài rồi cho em ăn ngon mặc đẹp, em sẽ không bao giờ quên ơn đâu... sẽ không giống mấy thằng khác, vừa nhận tiền chính phủ phát là bỏ rơi anh. Đợi đến khi chúng ta qua Mỹ, kiểu gì cũng có thể làm lại từ đầu!"
Y Tích Hào khinh thường "hừ" một tiếng: "Nói nhảm."
Nói xong, hắn liền quay đầu xem tivi.
Trên màn hình đang đưa tin về việc Hoa quốc Đại Lục đàm phán thành công với chính quyền Cảng Anh, dùng 20 tên gián điệp để đổi lấy các nhà khoa học trở về nước.
Lục Tử nhìn đại ca dùng khăn giấy lau tay, cắn vài cái là hết miếng dưa hấu đang cầm, hạt cũng chẳng thèm nhả, nhai rào rạo rồi nuốt luôn.
Lục Tử vừa ra ngoài vứt vỏ dưa thì điện thoại reo lên.
Y Tích Hào nghe máy trong trạng thái không mấy chú tâm: "A lô?... Có người mua rồi?... Cả hai căn? Làm thủ tục lúc bảy rưỡi đúng không? Tôi bảo người qua làm."
Người môi giới cười lấy lòng: "Không được đâu, bên này muốn sang tên phải có chủ nhà đến ký mới được."
Y Tích Hào nhíu mày, "Người mua là ai?"
"Là..." Người môi giới liếc nhìn sang Giản Nhược Trầm đang ngồi một bên ăn kem que giải nhiệt.
Không thể nói tên thật, đối phương đều là người của Tam Hợp Hội, nếu nghe thấy tên Giản Nhược Trầm hay Quan Ứng Quân, e là còn chưa giao dịch xong đã bỏ chạy rồi.
Anh ta là người môi giới, cũng phải sống nhờ vào thành tích.
Giản Nhược Trầm khẽ lắc đầu với anh ta, rồi cầm bút viết một chữ "Trần" lên sổ ghi chép số điện thoại.
Môi giới lập tức ngẩng đầu, làm bộ như vừa nhớ ra, nói liến thoắng: "Là Trần tiên sinh, làm từ thiện. Muốn mua để mở một quỹ tài trợ giúp đỡ trẻ mồ côi. Cậu ấy mua hết cả 5 căn đang rao bán trên con phố đó rồi. Nếu anh thấy không yên tâm thì đến tận nơi xem cũng được."
Bình luận