Chương 180: ☀️ Chương 178: Tiêu tiền
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Nửa đêm về sáng, Quan Ứng Quân mơ mơ màng màng tỉnh dậy, nhìn thấy Giản Nhược Trầm đang ngủ ở bên kia giường, hắn còn tưởng rằng cậu chê mùi rượu trên người mình, thế là lại đi tắm rửa một lần nữa, sau đó quay về ôm lấy Giản Nhược Trầm đang nằm ở mép giường vào lòng.
Buổi sáng.
Giản Nhược Trầm bị nóng mà tỉnh giấc.
Thực ra máy điều hòa kiểu hộp làm mát cũng không tệ, nhưng người Quan Ứng Quân lại quá nóng.
Như một cái lò sưởi vậy.
Giản Nhược Trầm đổ mồ hôi đầm đìa, đành phải rời khỏi vòng tay của Quan Ứng Quân để đi tắm. Khi xuống lầu thì thấy La Bân Văn mặc vest chuẩn bị ra ngoài, bèn tiện tay lấy một lát bánh mì trên bàn, xé bỏ phần viền, dùng phần ruột bánh chấm vào lòng đỏ trứng, bưng đĩa đi theo sau ông vừa ăn vừa hỏi: "Ra ngoài sớm vậy ạ? Chú ăn sáng chưa?"
"Ăn rồi." La Bân Văn xách một chiếc vali kim loại màu bạc, nhìn lên lầu, "Con có muốn đi công ty cùng chú không?"
Giản Nhược Trầm nghẹn lời, ho khẽ một tiếng, "Thôi ạ."
Sớm không đi muộn không đi, lại chọn ngay sau khi tốt nghiệp mà lộ mặt, thể nào trong công ty cũng có người nghĩ cậu muốn tranh quyền đoạt lợi.
Dù sao cũng không hứng thú, hà tất để người khác đoán tới đoán lui.
Chú La chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, "Trong thư phòng có một bản tài liệu tài trợ và một bản đơn kiện do bên pháp vụ chuẩn bị sẵn, con xem qua rồi làm thủ tục khởi kiện."
Ông ngừng lại một chút, "Sau khi thừa kế tài sản, con cứ bận rộn điều tra vụ án với học hành, hiếm lắm mới được nghỉ ngơi thì cũng nên học cách tiêu tiền hưởng thụ đi, đừng sống khổ sở vậy nữa. Hôm nay ít nhất phải tiêu cho bằng được 50 triệu, nếu không thì..."
Giản Nhược Trầm ngập ngừng: "... Nếu không thì sao ạ?"
Chú La còn có thể đe dọa cậu thế nào?
Hơn nữa.
Khổ sở?
Cậu ngẩng đầu nhìn đèn chùm pha lê trên trần nhà và bàn ăn bày biện đầy điểm tâm sáng, có chỗ nào giống với cuộc sống khổ sở chứ?
"Nếu con không tiêu, thì chú sẽ mua hẳn một chiếc du thuyền, kéo con đi dự mấy bữa tiệc thương mại." La Bân Văn nói.
Giản Nhược Trầm lập tức nói được được được, cháu dùng ngay. Cuối cùng mới tiễn được ông chú có hơi hiểu sai về hai chữ "khổ sở" ra khỏi cửa.
Ăn sáng xong, cậu vào thư phòng xem tài liệu mà chú La để lại, nội dung là dòng chảy của các khoản tiền tài trợ.
Giản Nhược Trầm xem lướt qua một lần, mới nhớ ra số tiền này có liên quan đến mình.
Đây là số tiền mà một năm trước cậu quyên góp cho bệnh viện giáo hội mà mẹ cậu từng ở.
Khi đó, cậu và Quan Ứng Quân vừa phát hiện ra sơ hở của Oliver Keith, theo dấu vết tìm được bệnh viện giáo hội nơi mẹ từng lưu lại, rồi lén lấy đi bệnh án của Christa.
Bình luận