Chương 178: ☀️ Chương 176: Cũng không cần tự mình ra tay
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Quan Ứng Quân dùng ngón cái xoa nhẹ mu bàn tay Giản Nhược Trầm, nghiêng đầu liếc nhìn những cửa tiệm ven đường.
Lúc này đang giữa trưa, ánh nắng xuyên qua những tòa nhà san sát nhau, chiếu rọi lên các khung cửa sổ, phản chiếu ánh sáng vàng chói mắt.
Biển hiệu sơn đỏ nền trắng, có cái mới cái cũ, đèn neon bên trên bị ánh mặt trời chiếu vào tản ra một tầng màu xám trầm lặng. Khung sắt đỡ biển hiệu bị gió mưa ăn mòn, vết gỉ loang lổ trên nền trắng, để lại những đốm gỉ pha trộn đỏ vàng.
Thời tiết nóng nực vô cùng, nhưng con phố thương mại ở Vịnh Đồng La lại náo nhiệt lạ thường. Càng đi về hướng trung tâm thương mại, người lại càng đông, có một vài phụ nữ người Anh chống dù che nắng, đi giày cao gót, mặc váy sát nách mát mẻ, tay xách đủ loại túi giấy lớn nhỏ, bước chân lóc cóc trên nền gạch lát của phố đi bộ.
Quan Ứng Quân nắm tay Giản Nhược Trầm, hai người nhanh chân len vào đám đông, bước gấp về phía trung tâm thương mại, rẽ vào một tiệm trang sức nối liền với khu mua sắm.
Giản Nhược Trầm lợi dụng nhân viên bán hàng và khách che khuất, lén lút liếc ra ngoài: "Bảo Gia Vân không theo kịp, hắn dễ bị cắt đuôi vậy à?"
"Hắn không bám sát thật. Bảo Gia Vân vừa từ Anh về Hồng Kông, chưa quen với tình hình bên này, nếu không chắc chắn sẽ thận trọng hơn nhiều." Quan Ứng Quân vừa nói vừa lấy ra túi niêm phong nhỏ bỏ danh thiếp vào.
Giản Nhược Trầm suy tư, "Làm nghề này, mà giờ lại quay về Hồng Kông..."
Dưới sự hành động ráo riết của Sở Cảnh sát khu Tây Cửu Long, hiện tại các thành viên của Tam Hợp Hội ở Hồng Kông đều lo sợ, chỉ mong được yên ổn rút lui.
Kẻ nào trốn thì trốn, kẻ nào vào tù thì vào tù, có người bị thanh trừng, có kẻ thì tháo chạy.
Những ai còn bám trụ ở Hồng Kông đều mong ngày mai mọc cánh bay xa, sao lại có người đâm đầu quay lại?
Không lẽ không biết tình hình?
Hai người dạo một vòng trong tiệm trang sức, Giản Nhược Trầm tiện tay chọn hai chiếc nhẫn trơn rồi thanh toán, mỗi người đeo một cái. tiêu tốn hơn 10 phút. Sau đó họ nán lại mười mấy phút, rồi rời cửa tiệm, băng qua trung tâm thương mại, đi vòng nửa vòng trở lại gần tiệm cắt tóc.
Quan Ứng Quân nghĩ ngợi, tháo mũ xuống, đội lên đầu Giản Nhược Trầm, che đi phần tóc phản chiếu ánh nắng rực rỡ của cậu.
Hai người men theo đống đồ cũ gần đó và mấy thanh sắt cố định dàn máy lạnh trên tường, leo nhanh lên mái tầng hai của tòa nhà bên cạnh tiệm cắt tóc.
Kế bên tiệm cắt tóc là một nhà hàng, ông chủ nuôi bồ câu trên mái. Một khu đất được quây lại bằng lưới sắt, xếp tầng lớp chỉnh tề tạo thành một chuồng bồ câu hình khối vuông, tỏa ra mùi gà nồng nặc.
Giản Nhược Trầm nằm sấp, núp sau mép mái chống thấm, nhìn về phía tiệm cắt tóc.
Giữa ban ngày ban mặt, rèm tầng hai của tiệm cắt tóc vẫn buông kín, cửa sổ bên hông cũng đóng chặt, cửa cuốn sau lưng khép hờ.
Bình luận