Chương 177: ☀️ Chương 175: Nghi Vấn
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Thông qua gương, Giản Nhược Trầm quan sát sắc mặt của những người phía sau, để ý thấy vành môi của anh Cửu mím chặt lại, vẻ cảnh giác suy tư hiện rõ trên gương mặt.
Người đàn ông có hình xăm rồng xanh trên tai nhận được ánh mắt ra hiệu của anh Cửu, liền vuốt vuốt tóc, cười gượng gạo: "Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, nhưng anh Cửu là thợ cắt tóc giỏi nhất của chúng tôi, mà giá cả lại rất phải chăng."
Giản Nhược Trầm khẽ đáp lại một tiếng, như mất đi hứng thú trò chuyện, hạ mí mắt, không nói thêm lời nào.
Dù sao cũng là người xa lạ, nếu cứ nói chuyện quá mức nhiệt tình mãi, sẽ khiến người khác sinh nghi.
Ngón tay mát lạnh của thợ cắt tóc đặt lên da đầu, phần đuôi nhọn của lược lướt qua, để lại một cảm giác tê tê râm ran.
Giản Nhược Trầm không nhịn được mà nhíu mày, ngay sau đó, một tấm áo choàng che khuất tầm nhìn, chầm chậm rủ xuống trước người cậu. Anh Cửu kéo dây áo choàng cột quanh cổ cậu, buộc một nút thắt sau gáy.
"Chặt quá." Giản Nhược Trầm nhíu mày.
Chặt đến mức khiến người ta cảm thấy bất an, như thể bị một con hổ dữ ngoạm lấy cổ, hàm răng sắc lẻm kề sát, chỉ cần một giây tiếp theo là sẽ xuyên thấu, thắt chặt, khiến người ta nghẹt thở mà chết.
"Nếu không buộc chặt, tóc vụn rơi vào sẽ rất ngứa." Anh Cửu nói.
"Nới lỏng chút." Giản Nhược Trầm ngẩng đầu, thông qua chiếc gương trước mặt, nhìn thẳng vào người phía sau, "Khó chịu quá, anh Cửu."
Anh Cửu nhìn vào ánh mắt của cậu một giây, theo bản năng nheo mắt lại, nhưng cuối cùng vẫn nới lỏng nút thắt, cười bảo: "Da dẻ mịn màng, yếu ớt đến thế sao?"
Quan Ứng Quân nắm chặt tờ báo trong tay, các ngón tay vô thức siết chặt lại.
Hắn dang chân, dựa vào ghế sofa chờ đợi, dứt khoát mở báo ra, giả vờ đọc, nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo phía trước qua lớp che chắn.
Eo của anh Cửu hơi phồng lên, có khả năng đang mang súng.
"Cậu muốn cắt kiểu gì?" Anh Cửu hỏi.
"Rẽ ngôi lệch. Kiểu để tóc dài cũng đẹp ấy." Giản Nhược Trầm giả vờ như không nhận ra sự thăm dò kín đáo của anh Cửu, mỉm cười chỉ vào tóc mình: "Bây giờ trên TVB rất thịnh hành kiểu tóc ba bảy, tôi thấy để dài kiểu đó trông cũng đẹp lắm."
Cậu nhìn quanh một lượt trong tiệm, nghiêng người lấy một quyển tạp chí thời trang trên bàn, lật xem, rồi chỉ vào một ngôi sao nam đang mặc áo hở hang, để lộ tám múi cơ bụng, đứng dựa vào chiếc xe máy chạy bằng dầu diesel màu đỏ, "Giống kiểu này."
Anh Cửu cúi đầu nhìn, rồi buộc tóc của Giản Nhược Trầm thành một đuôi ngựa thấp, kẹp kéo ngay trước dây buộc: "Tôi cắt nhé?"
"Cắt đi." Giản Nhược Trầm nói.
Cậu thông qua gương nhìn về phía sau, đối diện với ánh mắt của Quan Ứng Quân thì nhướng mày với hắn, khóe môi nhếch lên một nụ cười, "Cắt xong tôi để người đàn ông của mình giữ hộ."
Bình luận