🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 174: ☀️ Chương 172: Ở cùng anh

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍁🍁🍁

Giản Nhược Trầm rất quen thuộc với biểu cảm này, nhưng hiếm khi thấy nó xuất hiện trên gương mặt người thật—ánh mắt thong dong, tự đắc, dù bị vạch trần cũng vẫn ung dung như không, gần như là một vẻ mặt hài lòng.

Nếu là phạm nhân, lúc này đáng lẽ phải đảo mắt liên hồi, tức giận đến phát cáu mới đúng.

Nhưng Quan Ứng Quân chỉ hơi nhếch khóe môi, đến cả đầu ngón tay cũng không động đậy.

Giản Nhược Trầm đá nhẹ vào ống chân hắn ở dưới nước, "Sao anh cứ mang cái kiểu làm nội gián đó ra dùng với em vậy."

Lúc mới quen đã vậy.

Quen nhau 2 năm rồi vẫn không thay đổi.

Vẻ mặt Quan Ứng Quân rất nhạt nhẽo, không có chút biểu cảm dư thừa nào: "Anh quen rồi, cũng không phải cố ý. Hơn nữa..."

Hắn dừng lại, ngẩng đầu nhìn đối diện, giọng trầm thấp: "Anh rất thích như vậy."

Cũng không sai, quả thật là như vậy.

Giản Nhược Trầm hít sâu một hơi.

Mặt nước trong bồn tắm cũng theo đó mà phập phồng một chút, lộ ra một khoảng da thịt trắng mịn lấp ló dưới lớp nước phản chiếu ánh sáng.

Cậu cảm thấy có chút nóng, đưa tay vặn vòi nước xoay về phía bên cạnh, xả thêm nước lạnh vào.

Phòng tắm này có một khung cửa sổ màu xám đen, không lớn lắm nhưng khá hơn cái cửa thông gió bé tẹo ở buồng tắm đứng nhiều. Cửa sổ này quay về phía cạnh bồn tắm, bên ngoài là Vịnh Victoria bao la vô tận.

Căn hộ Tử Kinh nằm rất cao, căn mà Quan Ứng Quân được phân cũng ở trên tầng cao nhất, trời quang nằm trong bồn tắm ngó ra ngoài có thể nhìn thấy toàn cảnh không chút che khuất.

Bây giờ thời tiết u ám, qua cửa sổ chỉ thấy những ánh đèn lấm tấm vàng trắng rải rác bên ngoài. Gió lớn mưa to đập vào cửa kính phát ra những tiếng lách tách rõ ràng, cả khung cửa sổ cũng bị gió thổi rung lên bần bật. Giản Nhược Trầm nghe mà chỉ sợ cửa sổ sẽ vỡ tan bất cứ lúc nào.

Nước trong bồn tắm lại như lạnh đi, Giản Nhược Trầm xoay vòi lại, xả thêm nước nóng.

Cậu dựa vào thành bồn tắm, trượt xuống một chút, chỉ để lộ mũi miệng khỏi mặt nước, giọng ồm ồm vang lên: "Nói đi."

Quan Ứng Quân mở miệng, ánh mắt dừng lại trên người Giản Nhược Trầm, hơi thở nặng nề, cảm xúc trong mắt như chìm nổi không ngừng, nhưng cuối cùng cũng đè nén xuống: "Nơi của em...sau này sẽ thế nào?"

Giản Nhược Trầm ngẩn người một chút, "Lúc đó Macao, Đài Loan, Hồng Kông đều đã trở về, cả 3 trận chiến cũng kết thúc, là thời kỳ Hoa Quốc hưng thịnh và cường đại nhất."

Nói đến đây, trên mặt cậu nở nụ cười: "Tivi với máy tính không còn loại màn hình to tổ chảng nữa, chúng ta còn có màn hình quang học, nhưng thứ đó không tốt cho mắt, dưới ánh nắng mặt trời hiển thị không đủ rõ ràng cho nên bên trên đã từ bỏ việc phổ biến."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...