🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 157: ☀️ Chương 155: Vì Yêu

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍁🍁🍁

Giản Nhược Trầm nhớ lại sơ đồ thoát hiểm khi có hỏa hoạn mà cậu đã nhìn thấy khi mới bước vào sòng bạc.

Bản đồ ấy không hề chính xác, cực kỳ cẩu thả. Suốt dọc đường đi, ít nhất có 4, 5 chỗ không khớp với những gì thể hiện trên bản đồ.

Nhưng điều quan trọng không nằm ở sơ đồ thoát hiểm, mà là tờ biên bản kiểm tra phòng cháy chữa cháy hợp lệ được treo ngay bên cạnh nó.

Điều này cho thấy, sòng bạc mới của Vịnh Victoria để được "hợp pháp hoá" quang minh chính đại hoạt động lâu dài ở Hồng Kông mà đã nghiêm túc xây dựng hệ thống báo cháy.

Hệ thống báo cháy...

Bên ngoài cửa.

Morclin cau mày vì giọng điệu đột nhiên cao vút của Trần Cận Tài.

Hắn nhìn về phía văn phòng.

Cửa lớn đóng chặt, tên côn đồ được phái đi thăm dò cũng không gửi đến tín hiệu bất thường nào, bên trong có vẻ vẫn ổn.

Nhưng nếu lỡ như...

Morclin từ chối đề nghị của Trần Cận Tài về việc xuống tầng một ký hợp đồng: "Trong văn phòng thuận tiện hơn."

Trần Cận Tài nhíu chặt mày, vô thức liếc nhìn bốn phía, cố tìm thứ gì đó có thể giữ chân Morclin lại.

Nhưng mà không có.

Không có gì cả.

Anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Morclin từng bước tiến về phía văn phòng.

Trần Cận Tài lặng lẽ đưa tay đặt lên thắt lưng, nắm lấy chuôi súng.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Xuyên qua bức tường, len lỏi qua khe cửa, từng âm thanh vang vọng vào tai, từng tiếng, từng nhịp gõ mạnh vào màng nhĩ.

Dường như không khí trong văn phòng cũng trở nên loãng hơn.

Giản Nhược Trầm không kịp lau mồ hôi ướt đẫm trên tay, khi lấy điện thoại ra thì vô ý làm rơi xuống đất. Cậu cúi người xuống nhặt, vừa khéo chạm phải ánh mắt mơ màng hé mở của tên côn đồ.

Hắn tỉnh rồi.

Tên côn đồ cũng nghe thấy âm thanh bên ngoài, hắn há miệng định hét lên cảnh báo.

Giản Nhược Trầm dùng một tay cầm lấy điện thoại, tay kia giơ súng lên, giữa trán và chân mày đều là mồ hôi, ánh mắt cậu lạnh lẽo nhìn hắn từ trên cao xuống, nhẹ giọng nói: "Mày lên tiếng, có lẽ tao còn có cơ hội thoát thân, nhưng mày chắc chắn sẽ chết."

Cậu không có lý do để nổ súng giết người trước, trừ phi những kẻ này rút súng đối đầu với cậu.

Hiện tại Tây Cửu Long đang đứng mũi chịu sào, Hồng Kông vẫn chưa chính thức trở về, cậu lại là người sống dưới ánh mắt công chúng.

Cậu có thể bị thương, nhưng tuyệt đối không thể là người nổ súng trước.

Giản Nhược Trầm rũ mắt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...