🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 152: ☀️ Chương 150: Lái xe và lái xe

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍁🍁🍁

Bát sủi cảo chiên ăn một nửa được đặt trên tủ đầu giường.

Giản Nhược Trầm ngã vào chiếc ghế sofa màu xám mềm mại, gối ôm bằng vải nhung trên ghế vì va chạm mà lăn xuống sàn.

Chiếc sofa trong phòng khách đủ rộng để hai người nằm ngang, đối diện với nó là cửa sổ lớn sát đất nhìn ra cảng Victoria.

Quan Ứng Quân nắm lấy bàn tay bị thương của Giản Nhược Trầm, khoác lên vai mình, tay kia vòng qua eo cậu nâng lên, động tác vừa thô bạo vừa đầy áp chế.

Cảm giác này hoàn toàn khác với lần đầu tiên.

Mức độ chẳng khác gì giữa lái xe và lái... xe*, giữa ăn thịt và "ăn thịt".

(*Chơi chữ: "lái xe" đồng âm một cách ẩn dụ cho hành vi tình dục.)

Giản Nhược Trầm mơ màng, nhìn thấy cảng Victoria lắc lư lên xuống trước mắt, vừa cảm thấy no vừa cảm thấy đói, mà phần nhiều là đói.

"Sao anh còn chưa xong... Sắp hai tiếng rồi, em hơi đói."

Động tác của Quan Ứng Quân khựng lại một thoáng, đôi mắt hắn sâu thẳm chăm chú nhìn người trước mặt: "Gì cơ?"

Giản Nhược Trầm: ...

"Em không có ý đó."

Không phải là cái đói kia.

"Em muốn về ăn..."

Hai chữ sủi cảo còn chưa kịp nói ra đã bị nghiền vụn giữa những tiếng nức nở, phát ra âm thanh rời rạc chẳng nên câu.

Quan Ứng Quân xoa lưng cậu, mồ hôi đã thấm đẫm, hắn có sức lực lớn, chỉ một tay cũng có thể ôm được Giản Nhược Trầm về phòng ngủ, rồi lại cầm sủi cảo nguội ngắt đặt lại vào bếp.

Giản Nhược Trầm lờ đờ lên tiếng thương lượng: "Anh đặt em xuống rồi hãy dọn."

"Không sao, tiện tay thôi." Quan Ứng Quân nói.

Bình thường Quan sir vốn đã là người sạch sẽ, lúc này cũng rất chú trọng vệ sinh, dù bao nhiêu lần đi nữa, thứ đã dùng xong đều nhớ thắt nút lại rồi mới ném vào thùng rác.

Cho đến khi thật sự không dùng nổi nữa mới chịu dừng tay.

Giản Nhược Trầm nằm trên giường, trong đầu vẫn còn lặp lại cảnh trong thư phòng, sofa, bếp, phòng tắm... mỗi nơi đều rung chuyển.

Cậu hoàn toàn bị hai tiếng chuông báo thức của lần đầu lừa gạt, không ngờ đàn ông khi nổi máu lên lại như vậy.

Hai miếng sủi cảo vừa nãy đúng là quá sức chứa, cảm giác no chẳng khác gì tiệc buffet dành cho người ăn khỏe.

Trước khi thiếp đi, ý nghĩ cuối cùng lướt qua đầu cậu là —— trong thời gian ngắn cậu không muốn ăn sủi cảo nữa.

***

Sáng hôm sau, Giản Nhược Trầm bị tiếng chuông báo thức đánh thức.

Rèm che nắng trong phòng ngủ vẫn buông kín, ánh sáng nhạt nhòa khiến mọi vật trong phòng đều trở nên mơ hồ, khiến người ta có cảm giác như đang trong một giấc mộng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...