🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 17: ☀️ Chương 15: Nắm bắt

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

Chương 15:

Dưới ánh nhìn sâu thẳm của Quan Ứng Quân, Giản Nhược Trầm thoáng sững người, nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần.

Cậu chỉ khẽ liếc qua, đuôi mắt lập tức ửng đỏ, trong một giây, cậu vươn tay túm lấy cổ áo Quan Ứng Quân, mạnh mẽ giật xuống, ghé sát tai hắn thấp giọng nói: "Tôi muốn gì à? Tôi muốn một xã hội pháp trị, muốn thiên hạ thái bình, muốn trước cổng sở cảnh sát tung bay lá cờ đỏ năm sao. Cái này anh có cho tôi được không?"

Yết hầu Quan Ứng Quân trượt xuống một cái.

Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu là: Giản Nhược Trầm ủng hộ hồi quy*, là một người tỉnh táo.

* Ở đây, "回归" (hồi quy) thường được dùng để chỉ việc Hồng Kông trở về dưới quyền quản lý của Trung Quốc vào năm 1997. Trong bối cảnh câu chuyện, câu này có thể mang ý nghĩa rằng Giản Nhược Trầm ủng hộ sự thống nhất hoặc trật tự xã hội sau khi Hồng Kông trở về với Trung Quốc.

Ý nghĩ thứ hai là: Giản Nhược Trầm thơm quá.

Khoảng cách quá gần rồi, trong hơi thở của hắn tràn ngập hương bưởi thanh khiết, thậm chí hắn còn cảm thấy hàng mi cong vút màu nhạt kia có thể quét lên mặt hắn.

Giản Nhược Trầm vừa nói vừa cảm thấy chua xót trong lòng.

Sau khi cậu đến đây, người anh em cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tốt đến mức có thể mặc chung một cái quần cũng không còn nữa.

Những người lớn đã nuôi cậu mười mấy năm cũng vĩnh viễn chẳng thể gặp lại.

Những đồng tiền này đối với cậu mà nói căn bản không quan trọng.

Hiện tại, cậu không có bạn bè đáng tin, lúc nào cũng phải đề phòng người khác tính toán, còn phải giúp nguyên chủ báo thù.

Muốn quay về cũng chẳng được.

Vốn dĩ đã phiền.

Cả hai tay cậu nắm chặt cổ áo Quan Ứng Quân rồi mạnh mẽ đẩy hắn ra phía sau, giọng nói lạnh băng: "Trong mắt Quan thanh tra, chỉ có người có mưu đồ khác mới xứng làm việc tốt sao? Anh có thể nghĩ muốn tống hết tội phạm vào tù, chẳng lẽ người khác lại không được?"

Quan Ứng Quân không phòng bị, bị đẩy lui về sau hai bước, ngập ngừng một lát mới nói: "Tôi không có ý này."

Hắn là thật sự muốn nói chuyện thẳng thắn với cậu: "Tôi chỉ..."

"Đủ rồi!" Sắc mặt Giản Nhược Trầm nặng nề, "Quan thanh tra, anh cần phải hiểu rõ một chuyện."

"Tôi giúp anh phá án, đưa manh mối cho anh, không phải để anh nắm được nhược điểm rồi đến thẩm vấn tôi. Chưa nói đến việc tìm ra hung thủ vụ án Phùng Gia Minh. Chỉ nói nếu không có tôi, anh phải tốn bao nhiêu thời gian mới có thể từ chỗ Hoắc Tiến Tắc hỏi ra manh mối của Giang Vĩnh Ngôn? Anh phải thức bao nhiêu đêm, mới có thể tìm được nghi phạm lần này?"

Cậu nâng cao giọng, lặp lại lời Quan Ứng Quân từng nói ngày hôm qua: "Anh chuẩn bị cầm cái thiệp mời kia để người của anh đi hỏi. Sau đó lại cầm ảnh chụp đi tìm từng nhà từng nhà sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...