🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 146: ☀️ Chương 144: Ghen

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍁🍁🍁

Đeo gì?

Giản Nhược Trầm chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó.

Cảnh sát Hoa quốc khi thi hành nhiệm vụ không được phép mang theo bất kỳ phụ kiện nào không liên quan đến thân phận cảnh sát nhân dân.

Nhưng cậu nhớ ở Hồng Kông hình như không quy định nghiêm ngặt đến thế.

Trong xe có chút nóng, chỉ cần khẽ động là có thể nghe thấy tiếng cọt kẹt phát ra từ chiếc ghế phụ lái đã từng trải bao năm tháng.

Giản Nhược Trầm trả lời chệch hướng: "Hay là anh đổi xe khác đi."

Chiếc xe này thực sự đã quá tàn tạ rồi.

Vỏ ngoài tai của gương chiếu hậu đầy những vết xước, bên hông xe còn có một chỗ lõm cỡ đồng xu, cũng không rõ là va chạm ở đâu mà thành.

Quan Ứng Quân bất lực bật cười: "Không cần đâu, mới chạy chưa tới một năm rưỡi mà."

Hắn và Giản Nhược Trầm mới quen nhau chưa đầy một năm, vậy mà giữa hai người đã hình thành sự ăn ý chỉ những người cùng nhau trải qua nửa đời người mới có được.

Năm qua thật sự quá đỗi sóng gió.

"Em nhớ là cảnh sát ở Hồng Kông hình như có thể đeo nhẫn trơn. Hay là chờ thêm chút nữa... đợi lúc có thể đeo thì hãy đeo." Giản Nhược Trầm nhẹ giọng nói, hơi nghiêng đầu nhìn dòng người ngoài xe.

Xung quanh đều là người.

Chiếc xe của Quan Ứng Quân có dán lớp chống nhìn trộm ở bên hông, nhưng kính chắn gió phía trước lại được lau đến trong suốt, sáng loáng đến mức người bên ngoài nhìn vào có thể thấy hết mọi thứ bên trong.

Cậu khẽ nuốt nước bọt, vô cớ cảm thấy căng thẳng, nhưng đồng thời cũng biết bản thân đã sớm chuẩn bị tâm lý bị người khác nhìn thấy, khiến cảm giác căng thẳng ấy lại pha trộn thêm phần bình tĩnh và thấu hiểu.

Quan Ứng Quân không biết cái "đợi lúc có thể đeo" kia rốt cuộc là khi nào.

Hắn quay người lại, lặng lẽ ngồi một lúc.

Không rõ Nội địa nhìn nhận thế nào về chuyện người đồng giới yêu nhau.

Cũng không biết liệu mối tình này có ảnh hưởng gì đến tương lai của Giản Nhược Trầm hay không.

Nếu chỉ đơn giản làm một "Nhất ca" của Cục Cảnh vụ.

Vậy yêu ai, yêu thế nào, vốn là quyền tự do của Giản Nhược Trầm.

Nhưng nghĩ đến hôm mồng 7 gọi 3 tiếng đồng hồ mà không liên lạc được.

Hắn lại hiểu ra, Nội địa không nỡ để Giản Nhược Trầm chỉ làm một "Nhất ca".

Giản Nhược Trầm ở nơi đang trong thời kỳ trọng dụng nhân tài, là một lựa chọn cực kỳ tốt lại vô cùng đáng tin cậy.

Nghĩ tới đây, hắn quay đầu nhìn khuôn mặt của Giản Nhược Trầm.

"Nhìn gì đấy?" Giản Nhược Trầm giơ tay chạm mặt mình, bật cười hỏi, "Sao không về nhà?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...