🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 15: ☀️ Chương 13: Biết một chút ma thuật

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

Chương 13:

Sáng Chủ nhật.

Tại đồn cảnh sát khu Tây Cửu Long, phòng điều tra hình sự, trong văn phòng đội A thuộc tổ trọng án, đột nhiên vang lên một tiếng hét đầy kinh ngạc: "10 cái... cái gì?!"

Giản Nhược Trầm xoa xoa vành tai suýt nữa bị chấn cho tê rần, bình tĩnh lặp lại, "10 người mẫu nam."

Trương Tinh Tông liếc nhìn Quan Ứng Quân đang khoanh tay ngồi không xa với vẻ mặt vô cảm, rồi lại quay sang nhìn Giản Nhược Trầm đang thản nhiên như không có việc gì, miệng lẩm bẩm: "Dũng cảm... dũng cảm... thật dũng cảm..."

Anh ta cứ tưởng rằng Quan sir sẽ nổi giận.

Nhưng Quan Ứng Quân chỉ trầm ngâm một lát rồi nói: "Được, khả thi."

Trương Tinh Tông: Khả thi chỗ nào?

"Quan sir, chuyện này có vẻ không đúng quy định thì phải?"

"Quy định gì?" Quan Ứng Quân ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén: "Quy định có thể giúp cậu phá án không? Hay là cậu muốn chúng ta cứ ngồi lì ở đây, chờ người của tôi báo lại xem tấm thiệp mời đó được mua ở cửa hàng nào. Sau đó cầm tang vật đi hỏi từng nghi phạm, tốn mười ngày nửa tháng để tìm ra người đó?"

Trương Tinh Tông ấp úng, "Nhưng mà Quan sir, đội mình không có tiền á, chúng ta để Giản Nhược Trầm ngồi ở quầy bar, sau đó chờ người mắc câu không phải là xong rồi sao?"

Tổ trọng án thật sự rất nghèo.

Đội A còn đỡ, Quan sir hào phóng, thỉnh thoảng lại bỏ tiền túi ra chi viện.

Đội B bây giờ đã nghèo đến mức phải ăn cháo cầm hơi rồi, mấy anh em khó khăn trong đội C D E F G thì khỏi phải nói.

Dù sao thì phá các vụ án treo đều cần tiền thật giá thật.

Ra ngoài điều tra cần tiền, nuôi người cung cấp tin cần tiền, gặp phải vụ xác chết trôi thì phải thuê đội trục vớt cũng cần tiền, nếu có người mất tích trên núi, phải mời đội tìm kiếm chuyên nghiệp càng tốn tiền, ngay cả khi tăng ca muốn uống một ly cà phê ngon cũng cần có tiền.

Đến một đồng xu thừa bọn họ cũng không moi ra được.

Đào đâu ra tiền mà phung phí như vậy?

Quan Ứng Quân im lặng trong chốc lát, rồi nói: "Trước cứ ghi vào sổ nợ của tôi đã."

Trương Tinh Tông nghe vậy, mắt trợn tròn, cặp kính gọng đen cũng lệch sang một bên, biểu cảm ngây ra như phỗng: "Hả?"

Quan Ứng Quân châm một điếu thuốc, nhét bao thuốc trở lại túi áo, "Tên nghi phạm này cực kỳ cẩn thận, nếu cứ ngồi chờ thì e rằng rất khó để hắn lộ diện. Hơn nữa, cứ để Giản Nhược Trầm ngồi một góc trong quán bar, người nhào tới sẽ nối đuôi nhau không dứt, cậu có thể phân biệt được ai là nghi phạm không?"

"Thế gọi người mẫu nam đến là nhận ra được?"

Giản Nhược Trầm nhắc nhở: "Kẻ tức giận nhất."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...