Chương 64: 64
"Rốt cuộc bà muốn hại tôi thành dạng gì thì bà mới vui?" Thời Diệc Nam bình tĩnh nhìn Diệp Uyển Hương rồi ngơ ngác hỏi, sau đó lại nhìn về phía Giang Ân Thục, "Cô thì sao, Giang tiểu thư, cô tới đây làm gì?"
"Tôi tới để..." Giang Ân Thục quanh co, vì cô ta cũng chưa nghĩ ra nên chọn từ thế nào. Việc Bạch Nhất Trần bất ngờ gọi Thời Diệc Nam tới hoàn toàn ngoài dự kiến của cô ta, đừng nói đến sau khi hắn tới Bạch Nhất Trần còn phản ứng như thế. Tuy mục đích cuối cùng của cô và Diệp Uyển Hương là muốn Bạch Nhất Trần chia tay Thời Diệc Nam, nhưng tình huống bây giờ cũng quá...
Có điều, không cần cô nhiều lời, chỉ cần cô xuất hiện cùng Diệp Uyển Hương, Thời Diệc Nam cũng có thể đoán đại khái hai người họ định làm cái quỷ gì —— thậm chí ở một mức độ nào đó, bọn họ đã thành công.
Điều này khiến Thời Diệc Nam càng thêm chán ghét cô ta và Diệp Uyển Hương, cách nói chuyện cũng bắt đầu hùng hổ hơn, không nể hai người họ là phụ nữ nữa: "Cô tới làm gì? Cô và Thôi Thương Chi không hổ là một đôi, thích làm kẻ thứ ba phá hoại tình yêu người khác thế à? Cũng bởi Thôi Thương Chi không cắm sừng tôi thành công nên hiện tại anh ta phái cô tới quấy rầy tôi và Nhất Trần, mà cô cũng ngoan ngoãn nghe lời giống con chó của anh ta? Các người còn biết xấu hổ hay không hả?"
Lời nói khó nghe của Thời Diệc Nam bật ra, sắc mặt Giang Ân Thục thay đổi, không còn giữ nổi nụ cười giả dối trên gương mặt nữa. Bạch Nhất Trần nghe hắn nói thế thì hơi sửng sốt, giờ anh mới biết hóa ra Giang Ân Thục có quan hệ với Thôi Thương Chi, vậy lời cô ta nói hoàn toàn không đáng tin, tuy đến giờ cô ta vẫn chưa kịp nói gì. Bạch Nhất Trần chỉ muốn thắp nến cho Giang Ân Thục —— phải biết rằng bản lĩnh mắng người của Thời Diệc Nam là số một, thời đại học hắn và Diệp Uyển Hương chửi nhau còn khó nghe hơn thế này nhiều. Mấy năm nay hắn tu thân dưỡng tính, nâng cao tố chất, nên bình thường không nghe thấy hắn chửi ai. Hôm nay coi như Giang Ân Thục gặp may, cũng giúp anh ôn lại chút kỷ niệm khi Thời Diệc Nam mắng chửi người khác.
"Thời Diệc Nam! Con đang nói cái gì thế?!" Cuối cùng Diệp Uyển Hương không nhẫn tiếp được, bà ta hung hăng đập bàn, nhưng cũng chẳng phải vì muốn bảo vệ Giang Ân Thục, mà là muốn bao biện thay mình, "Cái gì gọi là mẹ muốn hại con?! Cho tới nay mẹ luôn muốn tốt cho con, mẹ hại con cái gì à! Không có mẹ, con có thể kế thừa Thời gia chắc?"
"Chính bà tự biết rõ mình đã làm những gì. Không có tôi, Thời gia cũng chẳng thành chỗ sống yên ổn của bà được." Thời Diệc Nam xì một tiếng, lạnh lùng nói, "Bà định không cần năm nghìn tệ cuối cùng hàng tháng sao?"
Từ "năm nghìn tệ" vừa nói ra, ánh mắt ngạc nhiên của Bạch Nhất Trần và Giang Ân Thục chuyển sang Diệp Uyển Hương.
Mà Diệp Uyển Hương dứt khoát lành làm gáo vỡ làm muôi, tiếp tục nói: "Phải! Mẹ thừa nhận mẹ không giữ lời, đã làm vài việc không tốt đẹp lắm với "Nhất Trần" thân mến của con. Hiện tại mẹ cũng đã bị trừng phạt, mẹ nhận; mẹ biết con không thích mẹ, không tôn trọng người mẹ này, nhưng tại sao mẹ vẫn muốn xuất hiện trước mặt con? Mẹ chỉ muốn con kết hôn với phụ nữ, về sau có thể có con cái. Mẹ hy vọng con trải qua cuộc sống của người bình thường, chứ không phải suốt ngày lăn lộn cùng một người đàn ông!"
Bạn thấy sao?