Chương 59: 59
"Nhưng tình huống như vậy xuất hiện sau lần thứ ba cậu ấy tự sát. Tình huống này không nói cụ thể được là do cậu ấy xuất hiện ảo giác, chứng vọng tưởng hay tinh thần phân liệt, hoặc là cả ba." Hạ Khởi mở bàn tay đang đan nhau ra, "Song ít nhất bệnh tình không tiếp tục chuyển biến xấu thêm, có lẽ cậu ấy cảm thấy có thể trông thấy anh mỗi ngày là việc rất vui vẻ."
Thời Diệc Nam đứng đơ tại chỗ, ngơ ngác hỏi: "Trông thấy tôi mỗi ngày?"
"Làm khuy măng sét đặc biệt cho anh đeo là chủ ý của tôi." Hạ Khởi nói tiếp, hắn bình tĩnh nhìn Thời Diệc Nam khi nói ra những lời này: "Vì sau khi tỉnh lại từ lần tự sát thứ ba, tất cả đàn ông trong thế giới của cậu ấy giống anh như đúc. Cậu ấy vốn không nhận rõ anh rốt cuộc là ai."
Thời Diệc Nam từng nghe qua loại bệnh mù mặt, thông thường người mắc bệnh này sẽ mất đi khả năng phân biệt gương mặt của người khác, hắn cho rằng Bạch Nhất Trần cũng như vậy.
Đã từng cho rằng.
Ngữ điệu của Hạ Khởi nhẹ nhàng thong thả, không lớn tiếng quát to, cũng không hề có ý chỉ trích hắn, nhưng nó lại như chuông tang ngân vang không ngừng ở nơi sâu nhất của tâm trí, từng tiếng vang làm hắn rùng mình run rẩy. Theo chuông tang kêu vang còn có vô số hình ảnh từ lúc họ gặp nhau đến nay —— mỗi hình mỗi cảnh đều ấm áp tươi đẹp đầy yêu thương, bởi cũng không có bao nhiêu kỷ niệm không hạnh phúc của hắn và Bạch Nhất Trần để hắn hồi tưởng.
Suy cho cùng bọn họ đã gần như không cãi nhau cũng chẳng tranh chấp, tới giờ Bạch Nhất Trần đều không trách cứ hắn. Dẫu hắn ra đi không từ biệt suốt bốn năm, ánh mắt Bạch Nhất Trần nhìn hắn vẫn giống thời niên thiếu, thâm tình và chân thành.
Bạch Nhất Trần thật sự có thể dâng hiến tình yêu cho một người đến cực hạn.
Thời Diệc Nam tin rằng nếu hắn hỏi Bạch Nhất Trần có bằng lòng chết vì hắn không, chắc chắn câu trả lời của anh là hai chữ "bẳng lòng" không chút do dự. Bất luận là bốn năm trước hay bốn năm sau, câu trả lời của anh đều như vậy; mà nếu đổi thành hắn, muốn hắn lựa chọn giữa Thời gia và Bạch Nhất Trần, nhất định anh là phía bị vứt bỏ —— đây là đáp án rút ra từ bốn năm trước.
Cho dù hiện tại hắn cảm thấy mình điền sai đáp án rồi, nhưng bài thi đã được nộp từ bốn năm trước, đã sớm nhận có điểm số, không thể thay đổi.
"Có thể chữa được không?" Thời Diệc Nam im lặng không nói chốc lát, sau đó mới lại mở miệng, hỏi xong thì ngẫm nghĩ rồi lại bổ sung, "Em ấy muốn chữa hỏi không?"
Hạ Khởi nhìn Thời Diệc Nam đầy thương hại: "E là không muốn."
Thời Diệc Nam đờ đẫn gật đầu, vẻ mặt chết lặng: "Không muốn cũng được, nhưng nếu không trị thì có ảnh hưởng tới bệnh của em ấy không?"
Hạ Khởi trả lời: "Cái này tôi cũng không dám kết luận. Là bác sĩ, chắc chắn rằng tôi hy vọng cậu ấy khỏi bệnh, bởi từ sau khi bị như vậy cậu ấy đã không thể vẽ chân dung người."
Thời Diệc Nam lại gật đầu một cách máy móc. Hắn từng nghe việc Bạch Nhất Trần không vẽ chân dung nhưng hắn không ngờ nguyên nhân lại là do mình, chẳng qua nghĩ thấy cũng đúng thôi, anh còn không nhận ra ai với ai thì vẽ thế nào được?
Bạn thấy sao?