🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 45: 45

Bạch Nhất Trần nghe được câu quan tâm mình của Thời Diệc Nam, ngón tay cầm điếu thuốc khẽ khựng lại, cuối cùng anh vẫn dụi tắt nó, không tiếp tục hút nữa —— bởi vì Thời Diệc Nam ghét mùi thuốc lá, bất kể là người của bây giờ hay là người của bốn năm trước.

"Dạ dày thật sự không đau à?" Bạch Nhất Trần không nhìn Thời Diệc Nam, mà vươn tay ấn ấn lên giữa bụng hắn.

"Thật sự không đau." Thời Diệc Nam thành thật đáp, sức khỏe hắn rất tốt, có lẽ hôm nay đau dạ dày chỉ là việc ngoài ý muốn.

"Không đau nhưng vẫn uống thuốc thêm lần nữa đi." Bạch Nhất Trần đi tới chỗ tủ đầu giường, đưa cho Thời Diệc Nam thuốc dạ dày đã chuẩn bị sẵn, rồi lại giơ tay sờ dấu ngón tay anh in trên mặt hắn, vẻ mặt đầy dịu dàng giống như ban nãy chẳng xảy ra chuyện gì cả, "Vậy...mặt đau không?"

Thời Diệc Nam không nói gì mà uống thuốc luôn, sau đó đặt tay lên mu bàn tay của Bạch Nhất Trần, cong môi nói: "Không đau."

"Lại không đau, không đau mới là lạ, chảy máu rồi này." Bạch Nhất Trần nhíu mày, "Em đi lấy cồn tới tiêu độc cho anh, dù sao cũng là vết thương móng tay cào, có thể sẽ lưu sẹo đấy."

Nói đoạn, Bạch Nhất Trần quay người muốn đi.

Thời Diệc Nam vô thức kéo cổ tay anh để giữ anh lại: "Nhất Trần..."

Bạch Nhất Trần dừng chân, xoay người nhìn Thời Diệc Nam. Trong mắt người đàn ông này tràn ngập hoảng loạn, luống cuống và sợ hãi rõ ràng, hiển nhiên hắn vẫn lo lắng liệu anh có nói chia tay hay không. Bạch Nhất Trần đành an ủi hắn: "Được rồi, em chỉ đi lấy cồn thôi, em sẽ không chia tay với anh."

"Không cần, Nhất Trần, anh thật sự không đau." Thời Diệc Nam gượng cười, dẫu nghe thấy Bạch Nhất Trần nói họ sẽ không chia tay, trái tim hắn vẫn nặng trĩu như cũ, không còn sức đập nữa.

Bạch Nhất Trần im lặng nhìn hắn chăm chút hồi lâu, rồi thở dài bảo: "Em thật sự sẽ không chia tay với anh, cho dù anh..."

Bạch Nhất Trần không nói hết nửa câu còn lại, nhưng Thời Diệc Nam có thể hiểu ý anh muốn thể hiện. Con ngươi của hắn co lại, khóe môi cứng ngắc, run giọng nói: "Anh sẽ thay đổi... Về sau anh sẽ thay đổi, nhất định sẽ thay đổi... Chỉ cần chúng ta không xa nhau là được rồi..."

"Em tin anh sẽ thay đổi nên em đã sớm tha thứ cho anh." Bạch Nhất Trần cong môi, vươn tay vỗ về gương mặt Thời Diệc Nam, ánh mắt lưu luyến và dịu dàng. Anh thì thầm như mê hoặc, "Anh nói anh sẽ thay đổi, vậy sau này chúng ta không được nói chia tay. Anh cũng đừng xin lỗi em, anh biết đấy, nhắc đến việc kia sẽ chỉ làm em khó chịu thôi. Chúng ta vĩnh viễn chỉ có lần chia tay đó, tương lai sẽ không còn nữa, đúng không?"

Không muốn hắn xin lỗi ư?

Nhịp tim Thời Diệc Nam loạn cả lên, hắn cảm thấy không đúng lắm. Hắn cần phải xin lỗi, dù là quỳ gối xin lỗi trước mặt Bạch Nhất Trần cũng không quá đáng, song Bạch Nhất Trần lại nói là không muốn hắn xin lỗi.

Nhưng Bạch Nhất Trần vẫn đang chờ câu trả lời của hắn, Thời Diệc Nam tạm thời nghĩ không ra đáp án của vấn đề này, chỉ vô thức bảo Bạch Nhất Trần: "Đúng..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...