🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 27: 27

Nhất định anh sẽ cảm thấy rất buồn cười nhỉ?

Thời Diệc Nam cũng cảm thấy buồn cười. Hắn đã thật sự cười ra tiếng, nhưng chỉ là một tiếng cười ngắn ngủi, có lẽ mỗi mình hắn nghe ra nó là tiếng cười. E rằng trong tai người khác, đó chẳng qua là luồng khí phụt ra từ lỗ mũi thôi.

Lúc này nếu có người bắt gặp dáng vẻ của Thời Diệc Nam, sợ là sẽ kinh hoảng rớt cằm. Đây đâu còn là tên Thời Diệc Nam rất tàn nhẫn tối tăm kia nữa. Trên gương mặt rắn đanh của hắn, ngoại trừ cảm xúc chán nản thì chẳng còn gì khác. Hắn suy sụp tinh thần giống như công ty hắn khổ cực tạo dựng lên đã phá sản trong một buổi chiều.

Nhưng trên thực tế thì hắn cũng chưa từng trải qua đả kích to lớn gì. Bây giờ hắn công thành danh toại, bên cạnh còn có người yêu hắn sâu sắc. Cuộc đời của hắn gần như hoàn mỹ, không có gì cần buồn rầu.

Vì tất cả sự bất hạnh và nỗi đau của hắn đã được một người khác tiếp nhận rồi, hắn không hề chịu chút thương tổn nào.

Mà dù thế, Thời Diệc Nam vẫn cảm thấy nỗi sợ hãi vô hạn đang áp sát hắn, giống như toàn bộ báo ứng và trời phạt hắn cố trốn tránh mấy năm nay đã chuẩn bị buông xuống. Vì vậy, Thời Diệc Nam nghĩ, đây có lẽ là việc do số mệnh định sẵn, bất luận hắn trốn tránh bao lâu. Từ nhỏ, Bạch Nhất Trần đã là khắc tinh của hắn. Kể từ cái nhìn đầu tiên, kể từ khoảnh khắc ánh nắng xuyên qua hàng mi anh, kể từ khoảnh khắc anh nhìn thẳng hắn, Thời Diệc Nam đã biết, hắn xong rồi.

Bạch Nhất Trần là lao tù vô hình, từ lần đầu gặp mặt đã mất đi tự do cả đời.

Anh tựa giọt rượu Vermouth cuối cùng trong ly thủy tinh trong suốt, tựa ngôi sao mai cuối cùng sắp biến mất sau nửa đêm dài dằng dặc, tựa pháo hoa gamma đẹp đẽ chết người sau vụ nổ siêu tân tinh. Anh là nguồn gốc dục vọng của hắn, là chấp niệm hiếm có của hắn, là cọng rơm rạ cuối cùng đè chết hắn, nhẹ như vậy, lại nặng đến thế.

Vì vậy Thời Diệc Nam biết, một ngày nào đó Bạch Nhất Trần sẽ giết chết hắn. Nhưng trước khi anh giết hắn, hắn cũng đã bức tử Bạch Nhất Trần.

Hồi còn trẻ, Thời Diệc Nam không hiểu chuyện, cho rằng chẳng có gì là không thể thay thế. Dù là người hoặc vật đã từng được yêu thích si mê, chung quy cũng sẽ bị thời gian bào mòn thành đồ chơi có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Điện thoại dùng lâu sẽ hỏng, nên thay cái mới; sách đọc nhiều lần, sẽ muốn đọc các quyển sách khác nữa; bài hát lặp đi lặp lại mỗi buổi tối, cuối cùng cũng sẽ thấy phiền chán. Những kẻ có nhiều tiền nắm nhiều quyền sẽ muốn đồ chơi mới. Từ nhỏ đến lớn, mỗi người yêu thích nhiều thứ như thế, có mấy cái là thật sự không bị chán ghét chứ?

Nhưng Bạch Nhất Trần quá đặc biệt, đặc biệt đến mức không thể thay thế.

Con người đều là xu lợi tránh hại. E rằng lần đầu gặp mặt, Thời Diệc Nam đã biết là anh nguy hiểm, nên hôm ấy hắn mới có thể rời đi không hề lưỡng lự, quả quyết đến nỗi chính hắn cũng không thể tin được.

Kết quả đã nhiều năm trôi qua, hắn còn chẳng phải là vẫn ảo não chạy về quay đầu ăn cỏ cũ đó sao?

Điều này thật mất mặt, nên mới nói đều là báo ứng cả.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...