🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 24: 24

"Tôi muốn giết ông!"

Bạch Nhất Trần khóc lóc, nhưng không dùng dao phay mà liên tục đấm đá vào người lão.

Mà Bạch Nhất Trần bình thường ăn không đủ no mặc không đủ ấm, dinh dưỡng không đầy đủ, gầy gò đến nỗi thấy rõ xương sườn. Dẫu anh dùng toàn bộ sức lực đi đánh đập Dương Hiếu Hòa, lão cũng không cảm thấy đau lắm, chỉ mở to mắt thở hổn hển. Lão còn chưa phục hồi tinh thần từ nỗi sợ hãi suýt chút nữa bị chặt rơi đầu.

Thân thể Bạch Nhất Trần khá yếu. Anh đánh không bao lâu đã mệt mỏi, ngồi dưới đất cúi thấp đầu.

Dương Hiếu Hòa nhìn thấy dáng vẻ gầy yếu của anh, lá gan dần lớn. Nhưng lão cũng không dám kích thích Bạch Nhất Trần nữa, chỉ lớn tiếng quát: "... Mày còn không mau thả tao ra!"

"Thả ông?"

Bạch Nhất Trần khẽ hỏi. Anh vẫn ngồi dưới đất, có lẽ mặt đất hơi lạnh nên anh co gối ôm lấy chính mình. Anh ngẩng đầu nhìn Dương Hiếu Hòa, viền mắt vẫn đỏ ửng, song Dương Hiếu Hòa lại đọc ra được sự tuyệt vọng ăn cả ngã về không từ bên trong —— người này, là thật sự muốn lão chết.

"Tao, tao tao là cha mày..." Dương Hiếu Hòa nuốt một ngụm nước bọt, lời nói cũng đứt quãng, "Tao cho mày cơm ăn, cho mày đi học, nuôi mày lớn như vậy..."

"Nhưng ông không cho tôi học, ông không cho tôi nộp học phí. Ông còn đánh tôi." Bạch Nhất Trần tiếp tục khóc lóc, mi mắt dài ướt nhẹp bởi nước mắt. Dáng dấp cực kỳ thê thảm, nhưng lời của anh lại mang cảm giác điên cuồng khó tả, "Cho nên tôi nhất định phải giết ông."

"Tôi còn nhỏ, giết ông xong tôi sẽ đi tự thú, cũng sẽ không bị phán tử hình... Dù sao cuộc đời của tôi đã bị phá huỷ..." Nói đoạn, Bạch Nhất Trần đứng dậy, gỡ xuống con dao trên ghế rồi cắt lên đùi Dương Hiếu một vết lớn.

Làm xong tất cả những việc này, Bạch Nhất Trần vẫn đang lầm bầm lầu bầu. Lúc này Dương Hiếu Hòa mới phát hiện tên con trai nuôi này có lẽ thật sự được di truyền từ mẹ mình, là người điên trăm phầm trăm. Hoặc là lão đánh giá thấp bản năng bùng nổ hận thù và giãy giụa sắp chết khi một người đối mặt với cuộc sống tuyệt vọng.

"Tao cho mày tiền!" Dương Hiếu Hòa đã không để ý tới chân đau, lão khống chế sự sợ hãi trong lòng và bảo Bạch Nhất Trần, "Tiền để trong ngăn kéo, mày đi lấy đi."

"Chìa khóa đâu?" Bạch Nhất Trần nhất thời ngừng điên cuồng mà lẩm bẩm hỏi lão.

"Trong túi áo khoác màu đen của tao." Dương Hiếu Hòa không dám nói nhiều với anh, thành thật thông báo chỗ giấu chìa khóa.

Bạch Nhất Trần nhanh chóng tìm thấy chìa khóa, cũng lấy hết tất cả tiền trong ngăn kéo. Trước khi đi anh ném cho Dương Hiếu Hòa một cây kéo, về sau này anh cũng không trở về gian phòng này nữa.

Dương Hiếu Hòa vất vả thoát khỏi dây thừng, đàng hoàng không được mấy ngày lại đi tìm Bạch Nhất Trần.

Bạch Nhất Trần thi đậu trường trung học tốt nhất Nam Thành, nhưng Dương Hiếu Hòa cũng không định để anh đi đọc, e rằng đó chính là nguyên nhân Bạch Nhất Trần đột nhiên bùng nổ. Thế nên Dương Hiếu Hòa không phí sức tìm kiếm Bạch Nhất Trần lắm. Chỉ là lúc thấy lão, cậu thiếu niên mặc bộ đồng phục sạch sẽ màu xanh lam không hề để lộ vẻ mặt sợ hãi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...