🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 23: 23

Điều làm Bạch Nhất Trần hơi kinh ngạc chính là, Thời Diệc Nam thật sự bị anh dọa sợ. Anh có thể cảm giác được, thân thể Thời Diệc Nam đột nhiên cứng đờ, cơ bắp toàn thân đều căng chặt, qua vài giây mới chậm rãi thả lỏng.

Bạch Nhất Trần đành phải vừa cọ nhẹ mặt mình lên lưng hắn vừa áy náy nói: "Em làm anh giật mình à?"

Thời Diệc Nam đứng quay lưng về phía anh một lúc, dường như đang do dự. Cuối cùng hắn giơ tay đặt lên bàn tay anh đang vòng quanh hông hắn, nhẹ giọng nói: "Là bị dọa sợ hết hồn."

Thân nhiệt của Thời Diệc Nam luôn hơi cao, thế nhưng hôm nay ngón tay của hắn còn lạnh hơn của Bạch Nhất Trần.

Hắn xoay người ôm lấy Bạch Nhất Trần rồi đặt cằm lên đỉnh đầu thanh niên. Một tay hắn chầm chậm và quyến luyến vuốt ve mái tóc anh, giọng nói đượm phần run rẩy: "Em dậy rồi à, cơ thể có chỗ nào không thoải mái không? Anh đang chuẩn bị cháo ăn sáng cho em, lát nữa là ăn được."

Bạch Nhất Trần phát hiện Thời Diệc Nam không dám nhìn thẳng con mắt của anh, nhưng anh lại làm như không phát hiện sự dị thường của hắn. Anh cười nói: "Được nha."

Anh ngồi cạnh bàn ăn như ông già chờ Thời Diệc Nam bưng bữa sáng đến trước mặt anh. Mà Thời Diệc Nam ngồi đối diện anh vẫn luôn cúi đầu, mấy lần luống cuống đụng thìa vào miệng bát phát ra tiếng vang lanh lảnh.

Bạch Nhất Trần cho rằng hắn sẽ tiếp tục im lặng, lại không ngờ Thời Diệc Nam sẽ mở miệng trước. Hắn hỏi anh: "... Nhất Trần, hôm nay em có dự định gì không?

"Em định ra ngoài một chuyến, đi mua ít đồ. Sau đó chắc em sẽ tới phòng tranh xem một chút." Bạch Nhất Trần nói, nhưng chỉ tóm tắt một vài chi tiết nhỏ, ví dụ như trên đường mua đồ, anh sẽ tranh thủ đi gặp một người.

"Anh đi với em." Thời Diệc Nam chợt ngẩng đầu nhìn đôi mắt Bạch Nhất Trần, thanh âm vẫn hơi run, "Hôm nay anh không bận, có thể cùng em..."

"Hôm nay không phải cuối tuần, anh phải đi làm." Bạch Nhất Trần nhìn Thời Diệc Nam đầy ngạc nhiên. Cũng không phải là bởi vì lời của hắn, mà là anh không nghĩ tới bây giờ Thời Diệc Nam lại có thể nhanh chóng đối mặt anh như vậy.

Anh còn tưởng rằng Thời Diệc Nam sẽ lựa chọn trốn tránh mấy ngày đấy.

"Sắc mặt anh trông rất kém." Bạch Nhất Trần đổi vị trí, ngồi xuống cạnh Thời Diệc Nam. Anh vươn tay xoa trán hắn, lo lắng nói, "Là thân thể không thoải mái à? Anh và em đi bệnh viện xem một chút đi."

"Không phải là anh không thoải mái, anh..." Thời Diệc Nam dừng một chút, nhắm mắt lại, âm thanh nhẹ đi nhiều, "Anh chỉ muốn ở bên em..."

Dáng vẻ hổ thẹn đáng thương của hắn khiến Bạch Nhất Trần vừa nhẹ dạ vừa muốn cười. Anh vuốt ve gương mặt Thời Diệc Nam, nói: "Nhưng hôm nay anh phải đi làm. Muốn bên em thì hôm nay tan làm sớm là được."

Thời Diệc Nam mở mắt ra nhìn anh, giọng nói khô khan: "... Ừ."

Bạch Nhất Trần lấy ra một chiếc kẹp ca-ra-vat từ đâu đó: "Đây là kẹp ca-ra-vat. Hôm nay anh đeo cái này, không cho tháo xuống nha."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...