🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 15: 15

"Ăn cơm thôi."

Lời của Bạch Nhất Trần cắt ngang dòng suy tư của Thời Diệc Nam. Hắn thấy Bạch Nhất Trần cầm muôi xới cơm bèn lập tức vươn tay đoạt lại. Hắn ấn Bạch Nhất Trần xuống và nói: "Em ngồi đi, để anh lấy cơm cho em."

Bạch Nhất Trần ngẩn ra, sau đó anh đan tay vào nhau, chống cằm cười khanh khách nhìn Thời Diệc Nam: "Được rồi."

Thời Diệc Nam xung phong nhận việc, khiến Bạch Nhất Trần nhớ đến một chuyện trước đây, thời điểm bọn họ vào đại học, Thời Diệc Nam cũng thường xuyên che chở anh như vậy, một mình chen chúc trong đám người ở canteen để lấy cơm cho anh.

Mùa đông còn đỡ, đến hè, lúc vào canteen thì người hắn khô ráo rồi khi chen ra khỏi đám người, đầu hắn luôn đẫm mồ hôi. Khi ấy anh rất đau lòng Thời Diệc Nam, song bọn họ chẳng có nhiều tiền lắm nên anh liều mạng đi làm thêm như vẽ vời giúp người khác, kiếm thêm ít tiền tiêu vặt gọi thức ăn ngoài, vậy thì Thời Diệc Nam sẽ không cần phải khổ cực chen lấn xếp hàng.

Tiếp sau đó, bọn họ thuê trọ ở ngoài trường học, anh bắt đầu học nấu ăn, nấu đủ các loại món ngon cho Thời Diệc Nam.

Đôi tay dùng để vẽ của anh đã từng dày đặc vết dao vì học nấu ăn. Bây giờ anh thái rau sẽ không bao giờ cắt phải tay mình, nhưng dường như vết cứa trên ngón tay vẫn chưa lành lặn, để lại nỗi đau như kim châm muối xát trên mười đầu ngón tay tới bây giờ.

"Đừng nhìn anh, mau ăn cơm." Thời Diệc Nam xới cơm cho Bạch Nhất Trần xong, thấy anh vẫn luôn si ngốc chăm chú nhìn mình bèn gặp cho anh miếng thịt, giục anh nhanh chóng ăn cơm.

Kỳ thực Bạch Nhất Trần không hề đói bụng, cũng chẳng muốn ăn chút nào, nhưng chỉ cần là đồ Thời Diệc Nam gắp cho anh, dẫu anh đang cố chịu đựng thì cũng sẽ nuốt xuống toàn bộ không bỏ sót.

Anh nhìn Thời Diệc Nam và cơm từng miếng từng miếng vào miệng, cũng dần thấy thèm ăn. Anh không nhịn được hỏi Thời Diệc Nam: "Cơm em nấu...thật sự ăn ngon vậy à?"

"Là món ngon nhất anh từng ăn." Thời Diệc Nam không keo kiệt lời khen.

Bốn năm qua, Thời Diệc Nam muốn hoàn toàn khống chế quyền lực trong công ty nên hầu như không nghỉ ngơi tốt được mấy ngày. Việc không ăn cơm là chuyện thường như cơm bữa, phần lớn đều là tùy tiện đặt thức ăn ngoài để nhét đầy bụng. Dù khi ra ngoài bàn chuyện làm ăn có gọi sơn hào hải vị, hắn ăn vào bụng chủ yếu là rượu cay. Đợi đến khi rốt cuộc có thể dừng lại thì hắn trở về tìm Bạch Nhất Trần.

Mỗi ngày sau đó, hắn luôn ăn thức ăn Bạch Nhất Trần tự tay nấu.

Hiện tại chính là thời kỳ gặp lại ngọt ngào của hắn và Bạch Nhất Trần. Hơn nữa hắn còn áy náy với anh nên dù Bạch Nhất Trần bưng cho hắn một chậu thuốc độc, có lẽ hắn cũng sẽ trái lòng mà khen ngon.

Nhưng làm sao Bạch Nhất Trần sẽ cam lòng hạ độc hắn chứ?

Bạch Nhất Trần chỉ có thể quan tâm đồ ăn anh nấu có hợp khẩu vị của Thời Diệc Nam không: "Vậy anh nếm thử món đậu phụ nghìn lớp này. Em mới học đấy, nếu anh thích thì mấy ngày nữa em lại làm cho anh ăn."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...