🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 8: Sứ thần

Để trấn an Tô ngự nữ bị chấn kinh, hoàng đế thăng cho nàng ta thành lục phẩm bảo lâm, rồi thưởng thêm cho bốn cung nữ thái giám để chăm sóc nàng ta cẩn thận hơn.

Sau khi dưỡng bệnh xong, Thương Lâm vẫn thường xuyên đi thăm nàng ta, nhưng Tô Cẩm lại cảm thấy cô bị mình liên lụy nên lần nào cũng nhìn cô bằng vẻ mặt áy náy. Thương Lâm không chịu nổi ánh mắt nóng rực của nàng ta nên cũng bớt đi lại, Hàm Thúy Các cũng quạnh quẽ hơn nhiều. Thương Lâm biết mọi người đang e dè Hoắc Tử Nhiêu nên không dám quá gần gũi với Tô Cẩm.

Một hôm nọ, Thương Lâm mang lễ vật sang thăm Tô Cẩm, vừa bước vào đã thấy nàng ta ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe mắt còn có vết nước mắt. Gió khẽ thổi qua mái tóc nàng ta, hoa lụa cài trên tóc khẽ rung rinh khiến nàng trở nên yếu ớt làm người ta thương xót.

Phương hướng mà nàng ta đang nhìn chính là... Kiền Nguyên Điện của hoàng đế.

"Tô bảo lâm." Thương Lâm khẽ gọi.

Tô Cẩm quay đầu lại, thấy được cô thì hơi bất ngờ rồi lập tức cúi đầu lau nước mắt. Thương Lâm đi đến trước mặt nàng ta, nhẹ nhàng hỏi: "Đang nghĩ gì đó?"

"Thần thiếp... thần thiếp không nghĩ gì cả."

Thương Lâm nghĩ ngợi một chút: "Ngươi muốn gặp bệ hạ đúng không?"

Tô Cẩm ngẩng đầu lên, do dự nhìn cô.

"Nếu ngươi muốn gặp bệ hạ thì ta sẽ nói với bệ hạ một tiếng giúp ngươi." Cô giải thích: "Không phải bệ hạ không muốn gặp ngươi, chẳng qua là gần đây chuyện triều chính quá bận rộn nên không thể đi được. Thật ra mấy ngày nay người cũng nhớ ngươi và đứa trẻ lắm."

Tô Cẩm cười mừng rỡ, nước mắt lại muốn rơi xuống. "Đa tạ nương nương, thần thiếp... thần thiếp cũng không muốn làm phiền nương nương, nhưng có lẽ là vì có thai nên trong lòng cứ cảm thấy bất an, nếu bệ hạ có thể đến thăm thần thiếp thì tốt quá..."

Tối đến, khi Thương Lâm gặp Dịch Dương thì đưa ra yêu cầu này. Cô vốn cho là Dịch Dương sẽ đồng ý ngay, nhưng điều khiến cô bất ngờ là hắn lại từ chối.

"Không rảnh." Dịch Dương nói ngắn gọn. "Mai tôi đã hẹn thế tử của Trấn Quốc Công cùng đi săn, phải ba ngày nữa mới quay về."

"Hả? Thế sao?" Thương Lâm nhíu mày. "Vậy sau khi anh về thì đi thăm cô ta đi."

Dịch Dương đặt quyển sách trên tay xuống. "Cô nhiệt tình thái quá với chuyện của cô ta rồi đó. Đóng kịch cũng không cần nhập tâm vậy đâu."

"Anh không muốn đi?"

"Không muốn."

"Nhưng trong bụng của cô ấy đã có con của anh!" Thương Lâm mang vẻ mặt đau đớn. "Anh bạc tình như thế có thấy hổ thẹn với lương tâm không?"

Dịch Dương nhìn cô với ánh mắt lãnh đạm. "Đứa con trong bụng cô ta là của Từ Triệt, không phải của tôi."

Giọng của hắn có vẻ hơi to, Thương Lâm nhìn vẻ lãnh đạm của hắn thì bỗng nhiên tức giận: "Anh không đi thật sao?"

Lần này Dịch Dương không thèm trả lời, xốc chăn lên nằm xuống giường. Thương Lâm trừng trợn bóng lưng của hắn, nắm chặt nắm đấm, cảm thấy lòng đầy phẫn nộ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...