🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 43: Cái bẫy

"Nguyên nhân cái chết của Uyển tiệp dư..." Tạ chiêu nghi lập lại câu này, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm túc. "Cái gì, chẳng phải Uyển tiệp dư khó sinh mà chết sao? Lẽ nào còn có nội tình mà người ta không hay biết?"

Cung nữ không trả lời Tạ Trăn Ninh mà cúi đầu quỳ ở đó, đơ ra như người gỗ. Thấy nàng ta như thế, ánh mắt của mọi người lại đổ dồn về phía hoàng hậu đang ngồi trên vị trí chủ tọa, đợi hành động tiếp theo của cô.

Trước mắt bao nhiêu người, mặt Thương Lâm không chút biểu cảm, từ từ xé bức thư trên tay ra. Giấy trắng như tuyết, chữ bằng mực đen, cô nhanh chóng đảo mắt qua, môi khẽ mím lại.

"Nương nương..." Tạ chiêu nghi lên tiếng gọi cô. "Trong thư viết gì vậy?"

Tiết tiệp dư bên cạnh cũng hỏi theo. "Có phải do Thẩm Hương viết không?"

"Do Thẩm Hương viết? Ha ha, con nô tì ấy không biết được mấy chữ, có thể viết được thư từ gì chứ!" Một giọng nói ngạo mạn từ xa truyền tới, cắt đứt những lời Thương Lâm chưa kịp nói ra.

Mọi người nhìn về hướng phát ra âm thanh thì thấy Hoắc quý phi đang dẫn theo tám cung nữ, khí thế lẫm liệt đứng trước cửa điện.

Lần này trở về, Thương Lâm vẫn chưa gặp lại Hoắc Tử Nhiêu nên lúc này không khỏi quan sát nàng ta thật tỉ mỉ. Hôm nay Hoắc Tử Nhiêu mặc một chiếc váy màu đỏ tía như ráng chiều, bên ngoài khoác áo choàng cùng màu, tôn lên vóc người cao ráo thon thả. Chiếc áo choàng được làm từ gấm Vân Nam thượng hạng, vạt dưới còn thêu những đóa hoa hải đường đang nở rực rỡ, ngoài mép áo còn dùng lông chồn trắng tinh để viền một đường mảnh, tạo nên khí thế quý phái xa hoa.

Thương Lâm vừa ngắm nhìn vừa thầm cười lạnh. Quả nhiên có chỗ dựa vững chắc có khác, cho dù thất sủng lâu như vậy nhưng khí thế của Hoắc quý phi vẫn không suy giảm, cái vẻ ngạo mạn, khinh khỉnh nhìn mọi người vẫn độc nhất vô nhị, y hệt như lúc đầu mới gặp.

Có điều... Thương Lâm khẽ cong môi cười. Cũng không phải không có sự thay đổi. Ít nhất khí sắc kém hơn một chút, người cũng gầy đi một chút. Xem tra sự ghẻ lạnh của hoàng đế vẫn có chút ảnh hưởng tới người phụ nữ vênh váo không ai bằng này.

Hoắc Tử Nhiêu bước tới trước vài bước, cung kính hành lễ với Thương Lâm. "Thần thiếp tham kiến hoàng hậu nương nương, nương nương vạn an."

Khi Hoắc Tử Nhiêu quỳ xuống, những người khác cũng đồng loạt quỳ xuống để hành lễ với nàng ta.

Thương Lâm nhìn người phụ nữ đang quỳ trước mặt mình, tay phải nắm chặt thành nắm đấm, chậm rãi nghiến răng thốt ra hai chữ. "Bình thân."

Hoắc Tử Nhiêu đứng dậy, giọng nói vẫn hết sức cung kính. "Dạo trước, nương nương phụng thể bất an, vậy mà thần thiếp lại không thể hầu hạ bên cạnh, đúng là tội đáng muôn chết." Nàng ta dừng lại. "Nhưng hôm nay thấy nương nương sắc mặt hồng hào, có lẽ là đã không sao, thần thiếp cũng có thể yên tâm."

Trong những ngày Thương Lâm bị bắt đi, Dịch Dương vẫn tuyên bố với mọi người là cô bị mắc bệnh cho nên không gặp bất cứ ai. Cho nên, lúc này nghe Hoắc Tử Nhiêu nói như thế, Thương Lâm cũng khách khí trả lời. "Là do bổn cung không muốn gặp bất cứ ai, không liên quan gì tới các ngươi. Quý phi không cần tự trách mình."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...