🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 22: Mê loạn

"Cô sao thế?" Một lúc lâu mà vẫn không nghe cô trả lời, Dịch Dương nhướng mày. "Cái vẻ muốn nói lại thôi ấy của cô là có ý gì?"

Lòng Thương Lâm vốn đã rối bời, nay bị hắn hối thúc thì càng quýnh lên, trong tình thế hoảng loạn đành phải tìm đại một lý do. "Tôi đến là để tranh luận với anh!"

"Tranh luận? Tranh luận chuyện gì?"

Lời vừa thốt ra, lòng Thương Lâm trở nên bình tĩnh hơn. Đúng là chuyện này làm cô rất để bụng, nói cho rõ thì cũng tốt. "Tại sao có rất nhiều chuyện anh không chịu nói cho tôi biết? Tôi cảm thấy chúng ta có quan hệ hợp tác với nhau, lẽ ra không nên giấu giếm nhau như thế chứ. Dù sao thì những chuyện anh làm không chỉ liên quan đến an nguy của mình anh mà còn liên quan rất lớn đến tính mạng của tôi. Tôi cảm thấy tôi cũng có thể giúp gì đó."

Lời này nói ra với một tâm trạng oán trách, bởi vì khoảng thời gian này cô đã phải sống một cách chán chường, ngoại trừ ăn và ngủ thì không hề có giá trị gì nữa. Rõ ràng khi vừa tới đây, cô còn có thể làm trợ thủ cho Dịch Dương, chơi trò cung đấu, nhưng bây giờ chỉ như bù nhìn mà thôi.

Cô cảm thấy xảy ra tình trạng này đều là do Dịch Dương cố ý gạt cô ra ngoài kế hoạch của mình.

Dịch Dương khẽ chau mày lại. "Tôi giấu giếm cô?" Hắn nghiêm túc nghĩ lại. "Ý cô nói là tôi không cho cô biết nội dung cuộc đàm phán giữa tôi và Tô Kị?"

"Không chỉ có thế." Thương Lâm nói. "Trước đó anh đã giấu giấu giếm giếm tôi rồi. Rốt cuộc thì anh lo là tôi sẽ làm lộ bí mật của anh hay là cảm thấy có nói với tôi thì cũng vô dụng?"

Dịch Dương nhìn gương mặt đầy sự nghiêm túc ấy, không biết nên trả lời thế nào nữa.

"Cô... thích xen vào mấy chuyện này lắm sao?" Hắn hỏi thử.

Cái gì mà thích xen vào mấy chuyện này lắm sao? Bình thường ai lại thích mấy chuyện lộn xộn rối ren này chứ?

"Không có." Cô thành thật trả lời.

"Nếu cô đã không thích, tôi không nói với cô chẳng phải là tốt lắm sao?" Dịch Dương nói, trong mắt có vẻ không hiểu cho lắm. "Hai người chúng ta, một người vì chuyện này mà phiền muộn là đủ lắm rồi, hà tất phải kéo người kia vào."

Thương Lâm vốn định nói sao có thể nghĩ như thế, thân là người trong cuộc, nói không lo là không lo được sao? Nhưng một giây sau, một ý niệm bỗng lóe lên trong đầu cô, khiến cô đóng đinh tại chỗ.

"Vì thế... anh không muốn tôi đau đầu vì những chuyện này nên mới cố tình không nói cho tôi biết đúng không?" Cô dè dặt hỏi.

Dường như Dịch Dương không hề cảm thấy kết luận này có gì ám muội nên gật đầu rất đường hoàng. "Nếu không thì cô nghĩ sao? Những chuyện này tôi không lo, lẽ nào để cho một cô gái như cô đi lo?"

Thật ra khi nói những lời này hắn cũng chột dạ lắm. Hắn còn nhớ lần trước, vì để qua được ải mà không thể không cắm một mũi tên vào trong ngực Thương Lâm. Nhìn cô ở trong lòng mình đau đến nỗi mặt tái nhợt thì anh cảm thấy rất thất bại. Cho nên một khi anh có thể khống chế được tình hình thì anh không muốn kéo cô vào cuộc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...