Chương 1: Yến ngày xuân
Thường Chi xếp hàng giữa rất nhiều cô gái mặc cung trang thống nhất. Những cô gái này người người xinh đẹp phi phàm, cho dù choáng ngợp bởi vẻ hoa lệ của hoàng cung cũng không hề có biểu cảm thất lễ. Làn váy hơi lay động, gió thổi hương thơm thoang thoảng. Người mặc trang phục thái giám dẫn đường cho bọn họ ý bảo có thể dừng lại, sau đó hành lễ với bọn họ.
"Các cô nương, chờ ở đây được rồi. Tiếp theo đến lúc thi đình, tiểu thư nào được gọi tên xin đi theo Lưu Lam cô cô."
Người phụ nữ bên cạnh cúi chào họ: "Thỉnh an các vị cô nương."
"Cô cô an khang." Oanh oanh yến yến đồng thanh đáp.
Thường Chi không tính là con gái đại quan kinh thành nhưng cũng thuộc nhà giàu vùng Giang Nam; so ra thì kém một đám tiểu thư vẻ mặt tự tin kiêu căng của nhà quan lại kinh đô, nhưng bề ngoài cũng thuộc nhất đẳng, có ý vị ngượng ngùng của con gái Giang Nam.
Tú nữ lục tục đi vào, nhóm tú nữ ở ngoài bắt đầu thì thầm với nhau: "Ngươi có nghe nói thi đình lần này Di Phi nương nương cũng tới không?"
"Thật không vậy? Không phải xưa nay nàng ta không muốn để ý những việc vặt này à?"
"Ngươi nói xem? Hoàng Thượng cố tình kéo nàng ấy tới, nói để nàng ra ngoài giải sầu cũng tốt." Một thiếu nữ tướng mạo xinh đẹp khác cũng đứng ra, "Ta vừa nghe mấy cung nữ nói, các ngươi đừng tưởng Di Phi nương nương không muốn để ý chuyện gì, khi cần phạt người cũng là tàn nhẫn bậc nhất đấy."
"Tỷ tỷ chớ nói nữa." Một nàng khác bề ngoài có vài phần tương tự với nàng kia ở bên kéo tay áo, "Trong cung không thể so với ngoài cung, tỷ tỷ ăn nói cẩn thận."
Nhất thời, tất cả mọi người yên tĩnh lại, không tiếp tục chủ đề kia nữa.
Vừa lúc nghe tiếng thái giám đi ra gọi tên, không khí trong đình viện có chút căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng. Thường Chi cũng nghe gọi tên mình, đi tới trước mặt Lưu Lam cô cô cúi chào: "Cô cô an khang, tiểu nữ là Tống Thường Chi."
Thường Chi được dẫn vào nơi thi đình. Nàng không dám ngẩng đầu lên, sợ không cẩn thận chọc giận người phía trên, nghe gọi tên nàng mới tiến lên hành lễ rồi ngẩng đầu nhìn. Ở chính giữa, trên bảo tọa hoàng kim, đương nhiên là người đàn ông tôn quý nhất, đương kim thánh thượng Thẩm Sơ Hàn, tướng mạo hắn vô cùng tốt, đôi mắt dài thản nhiên liếc nàng một cái đã như muốn hút mất hồn nàng, nàng không dám nhìn nữa, ánh mắt liếc sang người phụ nữ bên cạnh. Gương mặt hiền lành, dáng ngồi đoan trang, đầu cài phượng sai, đương nhiên chính là Hoàng Hậu. Nhìn tiếp sang cô gái bên kia.
Tiết trời đã là cuối đông đầu xuân, quần áo trên người nàng màu sắc tươi đẹp hơn Hoàng Hậu nhiều. Một thân cung trang gấm hoa rực rỡ, chải kiểu tóc cửu hoàn kế nhất vọng tiên, phía trên cắm hai cây trâm phỉ thúy trong veo nghiêng nghiêng, một phần tươi đẹp một phần thanh thoát kết hợp với nhau vừa khéo. Lại thấy phi tử kia làn da láng mịn, mi như núi xa, đôi môi anh đào không điểm đã hồng, vẻ mặt lười biếng. Chủ tử các cung đều ngồi nghiêm chỉnh, chỉ có mình nàng dựa lưng lên cái nệm mềm. Đây chính là Di Phi Mạc Yên Nhiên sủng quan hậu cung. Lúc này, nàng ấy đang miễn cưỡng nhìn lại đây.
"Vừa rồi không nghe rõ, tên gì cơ?" Nàng kia phất phất y phục trên người, giọng nói mềm mại như tơ. Không hổ là phi tử ba nghìn sủng ái tại một thân, Thường Chi nghĩ.
Nàng đang định trả lời thì nghe nam tử ở giữa mở miệng: "Hiếm khi nào nàng có hứng thú, đây là con gái của Giang Nam Phủ Doãn." Còn mang theo ý cười.
"Di Phi chắc là đang nghĩ tới bản thân tiến cung năm đó, nhắc tới mới thấy, mặt mày cũng có chỗ tương tự đấy. Nếu Di Phi không nghe rõ thì người báo tên lần nữa đi." Hoàng Hậu cũng cười nói.
"Vâng, tiểu nữ Tống Thường Chi." Trong lòng nàng thầm kinh ngạc, kêu không tốt, quả nhiên thấy Di Phi lại nhìn thoáng qua nàng. Trong hậu cung tối kỵ giống nhau.
Đang nóng ruột không biết làm sao cho phải, Di Phi nương nương lại mở miệng: "Mặt mày có chỗ tương tự? Sợ là Hoàng Hậu nương nương cách xa quá không nhìn rõ rồi." Nàng lại ngả người dựa vào lưng ghế, ánh mắt liếc sang ngang: "Bệ hạ thì sao? Bệ hạ thấy thế nào?"
Nam tử kia tủm tỉm cười: "Trẫm thấy không giống chút nào, ai có thể giống nàng được." Quay đầu liếc nhìn Thường Chi, vung tay lên thản nhiên bảo: "Nếu Di Phi không thích thì hạ thẻ bài đi."
Thường Chi kinh hãi, chỉ vì một câu nói của Di Phi nương nương đã bị hạ thẻ bài.
"Chờ chút. Trong cung, các vị tiểu thư kinh thành chiếm đa số, hiếm khi có người từ Giang Nam tới, để điều hòa một chút, để lại đi. Hoàng Thượng, ngài nói xem?"
Thường Chi khó hiểu, Di Phi nương nương này thật kỳ quái, vừa rồi rõ ràng không thích nàng, nay lại nói giúp nàng. Hơn nữa quân vô hí ngôn, bệ hạ đã mở miệng còn ngăn cản, sợ rằng không có lợi gì. Có điều nàng vẫn mang một phần hy vọng, Thường Chi là thứ nữ, mẫu thân lại là di nương không được sủng, lần này nếu không được chọn, trở về không thiếu được lại bị coi thường, chỉ sợ địa vị ở nhà sẽ xuống dốc.
Trong lòng tính vậy, chưa chờ được một khắc chợt nghe Hoàng Hậu nương nương lên tiếng: "Cũng hiếm khi Di Phi mở miệng, chi bằng để nàng kia lại đi?" Hoàng Hậu cũng cười nhìn Hoàng Đế. Nàng sớm nghe đám tú nữ bàn luận Hoàng Hậu nương nương và Di Phi quan hệ rất tốt, lẽ nào là thật? Trong lòng Thường Chi cảm thấy khó hiểu, một người là phi tử sủng quan hậu cung, một người là Hoàng Hậu chưởng quản hậu cung, không vừa gặp mặt là đỏ mắt đã tốt, hôm nay nhìn Di Phi có vẻ phản bác lời Hoàng Hậu nhưng trong giọng nói có phần thân cận, Hoàng Hậu nương nương cũng nói đỡ cho Di Phi.
"Cũng được. Để nàng ta thường xuyên tới kể chuyện phong tục Giang Nam cho nàng nghe." Hoàng Thượng cười, cúi người vỗ tay Di Phi. Thường Chi thở phào nhẹ nhõm, đang định quỳ xuống tạ ơn, khóe mắt liếc thấy Hoàng Thượng nhíu mày sờ mặt Di Phi, "Thể chất đã lạnh còn không chịu mặc nhiều, Thư Nhu, lấy áo choàng của chủ tử ngươi tới đây."
"Thần thiếp không lạnh, chỉ thấy buồn ngủ thôi. Hoàng Thượng, rõ ràng ngài nói sẽ không lâu, giờ mất cả buổi sáng rồi. Ta đói hoa cả mắt." Câu cuối cùng rõ ràng mang ý làm nũng, nhưng dường như mọi người đều đã quen nàng kia nói chuyện với Hoàng Thượng như thế, ngay cả Hoàng Hậu cũng không thay đổi biểu cảm.
"Đã bảo nàng buổi sáng ăn nhiều một chút thì không nghe. Vậy để họ đi nghỉ ngơi trước, trẫm cùng nàng dùng bữa nhé?"
Nàng ấy đứng lên, vẻ mặt mất kiên nhẫn nhìn nhóm tú nữ còn đứng dưới, xoay người cúi chào: "Hoàng Thượng ngài chọn xong nhóm này rồi hãy về, thần thiếp cáo lui trước." Ra hiệu với Hoàng Hậu nương nương rồi vịn tay thị nữ định bỏ đi.
Hoàng Thượng cũng đứng lên, liếc nhìn nhóm tú nữ bên dưới một lượt, Thường Chi nghĩ nhóm này đều chọn tới từ địa phương, sợ là không xong rồi. Quả nhiên, Hoàng Thượng sai bảo: "Còn lại đều gạt bỏ. Ninh Toàn, dặn dò xuống dưới, thi đình còn lại đẩy xuống chiều." Hắn lại xoa trán, "Còn lại giao cho Hoàng Hậu đi, buổi chiều cũng đừng làm quá sớm. Ninh Toàn, ngươi đuổi theo phía trước bảo Di Phi đi Vị Ương Cung dùng cơm trưa." Thường Chi không biết, đây là lúc Di Phi ngủ trưa, bị làm phiền nên cáu giận. Còn Vị Ương Cung là tẩm cung của Hoàng Thượng, gần chỗ thi đình hơn cung của Di Phi.
Bạn thấy sao?