Chương 27: Trường tương kiến
Đảo mắt lại qua hai, ba tháng, Thư Nhu và Thanh Thiển, Sơ Ảnh ngồi dưới ghế đẩu thêu khăn tay, đều là màu đỏ au vui mừng. Mạc Yên Nhiên nằm trên ghế mỹ nhân cầm một quyển tiểu thuyết chí quái đọc say sưa. Ánh mắt ngẫu nhiên đảo qua xem các nàng thêu thế nào rồi. Trong phòng đốt than, may mà là loại than trắng tốt nhất không có khói bụi.
Từ khi vào mùa đông, ngay cả Mạc Yên Nhiên cũng không thể không thừa nhận, sức khỏe nàng đột nhiên kém hẳn. Thư Nhu cũng rất khiếp sợ, hận không thể cầm mấy chục cái chăn bông quấn lấy nàng, như vậy nhìn ra Thanh Thiển, Sơ Ảnh bình tĩnh hơn nhiều. Mạc Yên Nhiên trong lòng hiểu rõ, đại khái là thân mình của chủ nhân trước kia vốn đã thường xuyên phát bệnh trong mùa đông.
Thanh Thiển chuyển qua nhìn canh giờ, buông khăn thêu một nửa xuống, nói câu, "Tiểu chủ, đến giờ uống thuốc rồi." Nàng không để ý tới phản ứng của Mạc Yên Nhiên, tự đi về phía sau bưng thuốc tới, đặt trên bàn nhỏ để đồ ăn vặt bên cạnh Mạc Yên Nhiên. Vì thế ba người đều nhìn chằm chằm nàng không nhúc nhích, Mạc Yên Nhiên bất đắc dĩ bưng thuốc lên uống một hơi cạn sạch, chép miệng rồi ăn một quả mơ rồi mới thè lưỡi, "Vẫn đắng như thế."
Thanh Thiển thu bát đi ra cửa, còn Sơ Ảnh hầu hạ nàng súc miệng mới cười nói, "Tiểu chủ ngày ngày uống cái này, nô tỳ nghĩ đã quen rồi chứ, cố tình mỗi lần tiểu chủ uống đều phải oán giận."
Mạc Yên Nhiên không đọc sách nữa, đứng lên duỗi người một cái, "Uống dù nhiều, dù quen thì nó vẫn là thuốc thôi. Theo ta thấy thì không cần uống, là thuốc ba phần độc, cố tình các ngươi luôn nhìn chằm chằm ta, không biết các ngươi là chủ tử hay ta là chủ tử nữa."
"Cái gì mà ai là chủ tử." Thẩm Sơ Hàn xốc mành đi vào, người trong phòng đồng loạt quỳ xuống, "Thỉnh an bệ hạ."
"Đứng dậy cả đi." Hắn tránh khỏi tay Mạc Yên Nhiên, "Nàng đừng tới gần trẫm, trên người trẫm nhiều khí lạnh, truyền sang nàng sẽ không tốt." Vì thế sai tiểu nha hoàn ngoài cửa tiến vào hầu hạ hắn cởi áo khoác, rửa tay lại lau mặt mới ngồi vào bên cạnh nàng. Đám Thư Nhu đều thức thời tự thối lui đến cạnh cửa.
Thẩm Sơ Hàn lúc này mới sờ sờ mặt Mạc Yên Nhiên, nhìn nhìn sắc mặt nàng, "Luôn không thấy chuyển biến tốt, hôm nay Thái Y có tới thỉnh mạch không? Thuốc hôm nay đã uống chưa?"
Mạc Yên Nhiên gật đầu, "Thuốc vừa mới uống xong. Thân thể ta luôn như vậy, không cần phiền Thái Y ngày ngày tới đây, chẩn đến chẩn đi cũng chỉ có thế. Nếu không cũng chỉ khai thêm mấy thang thuốc, ta cũng khó uống."
Thẩm Sơ Hàn chọc lên trán nàng, "Cho nên thân mình nàng mới luôn không tốt, hẳn uống thuốc cũng do người bên cạnh phải một ngụm trái một ngụm đút cho chứ gì. Không phối hợp với Thái Y thì làm sao tốt lên được."
Cái này Mạc Yên Nhiên cảm thấy oan uổng cực kỳ, "Làm gì có, thuốc kia ta thật sự tự mình nhận lấy một hơi uống cạn, không có nửa phần do dự, chỉ muốn khỏe nhanh chút thôi. Cả ngày ở trong phòng ta cũng không thoải mái." Thấy hắn vẫn cười nhìn nàng mới nói tiếp, "Lang quân cũng thật là, đến thăm ta đã muốn dạy dỗ ta, không an ủi ta chút nào, cũng không nói cái gì dễ nghe trấn an ta."
Thẩm Sơ Hàn vén mái tóc trước trán nàng, "Nhìn xem kìa, trẫm mới nói một câu, nàng đã có những lời liên thanh đợi trẫm rồi." Hắn chậc một tiếng, xem bộ dạng nàng cúi đầu không vừa ý lại làm bộ ho khan, "Trẫm vốn định hôm nay dẫn nàng ra ngoài đi dạo, nghe nói sương mù trên hồ Vị Danh rất đẹp, không ngờ Tiệp Dư ngài không vừa ý, coi như chưa nói gì vậy..."
"Không không không. Ta vừa ý, bệ hạ thật sự là anh minh thần võ..." Mạc Yên Nhiên hận không thể nhào lên hôn mạnh Thẩm Sơ Hàn hai cái, phải biết rằng từ lúc trời bắt đầu lạnh là nàng không ra ngoài nữa. Tuy thể chất nàng vừa sợ nóng lại sợ lãnh, nhưng lần này không phải chính nàng không muốn ra ngoài, mà là không thể ra, mỗi khi nói muốn ra ngoài đám Thư Nhu, Thanh Thiển lại dùng loại vẻ mặt:
"Tiểu chủ ngài sao lại không hiểu chuyện như vậy."
"Ngài sinh bệnh ngài không nhớ sao?"
"Ngài cố tình khiến chúng ta lo lắng phải không?"
"Nếu ngài thật sự muốn đi ra ngoài chúng ta nhất định sẽ khóc đấy."
Nhìn nàng cho đến khi nàng bỏ cuộc nói nàng muốn đi ra ngoài mới thôi, Mạc Yên Nhiên cảm thấy đây là những ngày ấm ức nhất mà nàng từng sống. Thật ra nàng cũng biết những hành vi kia tám phần là do Thẩm Sơ Hàn gợi ý. Khi Thẩm Sơ Hàn tới thăm nàng vài lần bắt gặp Thái Y bắt mạch, luôn nói cái gì mạch yếu, sợ lạnh, không được hứng gió linh tinh. Mạc Yên Nhiên nghe mà mắt trợn trắng, đây chẳng phải ở cữ, sao lại không cho hứng gió? Nhưng Thẩm Sơ Hàn lại cảm thấy rất có lý, vì thế mới có chuyện vừa mới bước vào cũng không cho nàng hầu hạ bên cạnh, sợ truyền khí lạnh cho nàng.
Bây giờ Thẩm Sơ Hàn nói muốn dẫn nàng ra ngoài, nàng thật sự muốn mang hết những từ ngữ ca ngợi trong lòng ra nói một lượt, để biểu đạt nàng thật sự, thật sự rất muốn ra ngoài. Hiện giờ chính nàng cũng không biết, dáng vẻ nịnh nọt của nàng giống như thật sự có đuôi thì sẽ vẫy tít mù một phen, "Lang quân không đùa ta đấy chứ, thật sự dẫn ta ra ngoài chứ?"
Thẩm Sơ Hàn vốn chỉ muốn đùa nàng thôi, nay nhìn ánh mắt chờ mong sáng lấp lánh của nàng nhìn hắn, vì thế lại nuốt câu "chỉ đùa thôi" xuống, quay đầu sai nhóm tỳ nữ của nàng, "Đem chiếc áo khoác lông cáo lần trước trẫm ban cho Mạc Tiệp Dư ra đây, hầu hạ Mạc Tiệp Dư thay quần áo, mặc ấm chút."
Bạn thấy sao?