🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of TA MỚI LÀ SỦNG PHI

TA MỚI LÀ SỦNG PHI


Chương 26: Tiệm vô thư

  Tin tức lớn nhất theo Thẩm Sơ Hàn hồi cung làm khiếp sợ hậu cung chính là Lục Thanh Dư từ vị trí Bảo Lâm thăng tới Tiệp Dư.

Ngay cả Thanh Thiển khi giúp Mạc Yên Nhiên tháo trang sức cũng phải oán giận, "Thế có khoa trương quá không, đột nhiên thăng nhanh như vậy không phải rõ ràng làm mất thể diện tiểu chủ sao?"

Mạc Yên Nhiên vỗ tay nàng, "Sao lại làm mất thể diện ta được, phía sau ta còn có không ít người kia mà, nếu ta mất thể diện thì bao nhiêu người còn bị tát vào mặt vang ra tiếng kìa."

"Tiểu chủ, ngài biết nô tỳ không phải chỉ ý đó." Thanh Thiển tháo tóc nàng ra, sau đó đỡ nàng về phía giường, "Ngài mất bao lâu mới lên tới vị trí này, nàng ta thì hay rồi, chỉ tùy giá săn bắn đã ngang hàng." Nói xong nàng ta lại nở nụ cười, "Mà nói cũng đúng, nếu nói tiểu chủ ngài mất mặt thì chi bằng nói mất mặt Mạc Phi nương nương và cả người ở chính điện kia nữa..."

"Càng nói càng kỳ quái." Mạc Yên Nhiên vội ngắt lời nàng ta, "Loại lời nói này ngươi cũng dám nói, ngay cả ta cũng không nói được. Nếu truyền ra ngoài ngươi sẽ biết lợi hại thế nào."

Thanh Thiển thè lưỡi, "Cũng chỉ ở chỗ tiểu chủ nô tỳ mới dám nói, ra ngoài làm sao dám nói thế, tiểu chủ nghĩ nô tỳ là đồ ngốc sao."

"Ta quả thật nghĩ ngươi là đồ ngốc, đi ra ngoài đi, đi ra ngoài đi, đừng ở trước mặt làm phiền ta. Vẫn là Sơ Ảnh có vẻ chững chạc hơn, ngươi xem ngươi kìa."

Thanh Thiển không giận, "Vậy nô tỳ ra ngoài giúp Sơ Ảnh đun nước, tiểu chủ thức dậy có thể uống trà."

Mạc Yên Nhiên nở nụ cười, "Loại việc nhỏ này cũng cần các ngươi tự mình làm à, không phải có tiểu nha hoàn sao? Để người dưới làm đi."

"Dâng cho tiểu chủ vẫn nên là chúng nô tỳ làm tốt hơn, tiểu nha hoàn xách nước quét rác là được rồi, tiểu chủ nghỉ ngơi đi."

Không thể không tiếc nuối nói một câu, chuyện Hoàng Thượng bị thương thật sự bị xếp xuống tin tức lớn thứ hai. Vì sao bị thương, bị thương thế nào, có nghiêm trọng không, có liên quan tới ai không, nhất thời người người trong hậu cung đều phái ra tai mắt. Nếu Vị Ương Cung có thể tự do ra vào thì sợ là bị chen sập rồi.

Có thể đi vào Vị Ương Cung chỉ có Hoàng Hậu nương nương, Thục Phi nương nương, và cả Lục Tiệp Dư mới thăng chức nữa. Ngay cả hai tỷ muội Mạc gia rất được sủng ái là Mạc Tiệp Dư và Mạc Phi cũng chưa thể tới Vị Ương Cung. Có điều đấy là do bọn họ không muốn thừa nhận thôi, bọn họ quả là không thám thính được tin tức Mạc Phi nương nương và Mạc Tiệp Dư tới thăm Hoàng Thượng, nhưng nghĩ lại là hiểu, người ta là tùy giá trở về, có khi ở bãi săn đã hầu hạ bên cạnh bệ hạ, đương nhiên không cần đi thăm bệnh nữa. Không giống Lục Tiệp Dư không hiểu chuyện chỉ biết chiếm danh vọng kia, cố tình bệ hạ còn luôn gặp nàng ta, chẳng biết từ hồ ly tinh gì biến thành.

Giờ ngẫm lại, hình như lúc trước Mạc Yên Nhiên được sủng ái các nàng cùng từng dùng những từ này, nhưng bọn họ cũng chẳng cần biết, bọn họ chỉ biết Hoàng Thượng bệ hạ sủng ái Mạc Phi nương nương, sủng ái Mạc Tiệp Dư, thậm chí hiện giờ nâng Lục Tiệp Dư lên, cố tình không đến lượt bọn họ.

Hoàng Hậu tới vì thảo luận với Thẩm Sơ Hàn chuyện của Doãn Vân Lạc, quả nhiên Mạc Bình U vừa hồi cung đã giao hết cho nàng, nàng hỏi thăm được biết thân thể Thẩm Sơ Hàn không có gì đáng ngại xong liền hỏi chuyện Doãn Vân Lạc. Thẩm Sơ Hàn nhớ tới lời Mạc Yên Nhiên nói với mình ngày ấy, "Nói trắng ra thì Doãn Tài Tử cũng đâu có sai", hắn không khỏi cúi đầu nở nụ cười.

Hạ Tĩnh Ngôn không hỏi hắn, chỉ đứng trước bàn viết của hắn kiên nhẫn chờ, một lúc lâu sau chợt nghe hắn nói, "Ừ, phạt cấm túc đi. Về phần bao lâu, để tính sau, Hoàng Hậu cứ xem rồi làm là được."

Hạ Tĩnh Ngôn đáp vâng, nghĩ nghĩ lại hỏi, "Bệ hạ, chuyện Lục Tiệp Dư..."

Thẩm Sơ Hàn ngẩng đầu nhìn nàng giống như châm chước cách dùng từ rồi mới mở miệng, "Cứ để vậy đi, ngươi..." Hắn thoáng dừng mới nói tiếp, "Không cần quá che chở."

Trong lòng Hạ Tĩnh Ngôn hiểu, đáp lời rồi mới lui xuống.

Phong Giáng Bạch đến rất nhanh, nàng cẩn thận nhìn vết thương của Thẩm Sơ Hàn, xác nhận thật sự không có gì đáng ngại mới ngồi xuống bên cạnh hắn, "Điện hạ cũng thật là, đi ra ngoài săn dã thú sao còn bị thương trở về."

Thẩm Sơ Hàn nở nụ cười một chút, sau đó nhìn nàng, "Không cần lo lắng, không có gì đáng ngại."

"Ta hận không thể ngày ngày ở bên điện hạ rồi, mới chỉ mấy ngày không gặp mà đã bị thương, lúc nghe nói ta suýt chút nữa ngất đi."

Hắn không lên tiếng, vùi đầu tiếp tục xem tấu chương. Thật ra trước nay Phong Giáng Bạch vẫn biết hắn không thích nói nhiều, chỉ khi uống rượu mới ánh mắt mê ly nói một ít, phần lớn thời gian bọn họ chỉ ngồi như vậy, không nói gì hết, ngẫu nhiên Thẩm Sơ Hàn sẽ nhìn sang nàng một cái.

Hôm nay cũng vậy, nhưng Ninh An lại khom mình đi vào, "Hoàng thượng, Lục Tiệp Dư đến."

Thẩm Sơ Hàn nhìn thoáng qua Phong Giáng Bạch, nàng đứng lên cáo lui. Khi đi ra nhìn thấy Lục Tiệp Dư mới thăng chức, lại là một gương mặt tươi đẹp. Nàng ta cung kính hô Thục Phi nương nương, Phong Giáng Bạch không nói gì nàng ta cũng không cử động, vẫn cong đầu gối.

Phong Giáng Bạch cũng không gọi đứng dậy, nàng xuất thân Giang Nam, vốn không cao, mà Lục Thanh Vu này dù bộ dạng cũng yếu yếu ớt ớt nhưng cao hơn nàng một ít, nay nàng ta khom gối độ cao của hai người thành ra không chênh lệch lắm. Phong Giáng Bạch không nhìn mặt nàng ta, "Hầu hạ bệ hạ cho tốt."

"Vâng."

Lục Thanh Vu đứng lên, Xương Bồ phía sau nàng ta nhẹ nhàng nói một câu, "Tiểu chủ, chúng ta vào đi thôi." Nàng ta mới thu hồi ánh mắt nhìn Thục Phi, gật đầu vịn tay tỳ nữ đi vào.

Chuyện kế tiếp gây nên sóng to gió lớn trên triều, nhưng ở hậu cung, ngoại trừ chỗ Mạc Yên Nhiên hơi ngạc nhiên một chút rồi thôi.

Tên áo đen bắt Mạc Yên Nhiên làm con tin đã bị người cướp đi. Nếu hỏi được chút gì rồi bị cướp đi thì không nghiêm trọng đến vậy, mấu chốt là còn chưa bắt đầu dùng hình đã bị cướp đi. Coi như Cố Hằng bận bịu một trận vô ích.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...