🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of TA MỚI LÀ SỦNG PHI

TA MỚI LÀ SỦNG PHI


Chương 21: Thu săn tới

  Chèo tới bờ đã thấy hắn nhận lấy ô trong tay Ninh An tự mình đi tới, Mạc Yên Nhiên đang đứng lên phủi vạt áo mình, chờ Thanh Thiển tới đón thì thấy một đôi tay vươn đến trước mặt nàng, nàng nhìn về phía hắn. Hắn đã không còn dáng vẻ lạnh lùng vừa rồi, trong đôi mắt như bị mực đổ đầy, nồng đậm nhìn nàng, chăm chú nhìn nàng, bên môi còn mang nụ cười như có như không.

Nhiều người như vậy, còn có Mạc Phi, Thư Chiêu Viện và một ít vợ bé phân vị thấp của hắn đều ở đây, hắn tự mình giơ ô, tự mình vươn tay, "Khanh Khanh, có bị ướt không?" Cứ như vậy ôm nàng vào dưới ô của hắn. Cảm ơn ngài, Hoàng Đế bệ hạ, hiện giờ ta đã thành công biến thành bia ngắm.

"Tạ Hoàng Thượng, thiếp tỳ không sao. Mau bảo người ta để ý Mạc Phi nương nương và Chiêu Viện nương nương đi."

"Chăm sóc chính nàng cho tốt là được rồi, người khác còn cần nàng quan tâm à?" Nàng quay đầu nhìn lại, quả nhiên đám Mạc Bình U đều đã được nha hoàn của mình đón lên bờ, còn đang nhìn hai người bọn họ. Thẩm Sơ Hàn khoát tay, "Mưa hơi lớn, không cần hành lễ, đều tự hồi cung đi, đỡ cho mắc mưa nhiễm khí lạnh."

Nói không cần hành lễ nhưng bọn họ vẫn lượn lờ nhún gối, "Tạ Hoàng Thượng, thần thiếp/thiếp tỳ cáo lui."

Mạc Yên Nhiên cũng hành lễ với Mạc Bình U và Thư Anh. Thẩm Sơ Hàn đứng bên cạnh nàng, giơ ô cho nàng, loại ô trúc này vốn không lớn, hai người đứng dưới ô tay áo vẫn bị ướt. Nhưng Thẩm Sơ Hàn dường như không hề để ý lại nghiêng ô về phía nàng thêm một chút, nàng thấy vẻ mặt Ninh An sắp tái đi rồi, vì thế lấy lòng ghé sát tới bên cạnh hắn. Vừa tới gần Thẩm Sơ Hàn liền nở nụ cười, hắn thấp đầu nhìn nàng, "Không tức giận nữa à?"

Nàng buồn bực, ta tức giận cái gì chứ? Nàng không lên tiếng, để mặc Thẩm Sơ Hàn nắm tay nàng đi về phía cái đình mà đám Mạc Bình U vừa ngồi. Tay hắn khô ráo, ấm áp, cứ thế bọc lấy tay nàng, tay kia thi cầm ô, nàng nhìn cũng thấy mệt. Nhìn về phía sau, Ninh An dẫn đám Thư Nhu đã lùi về sau hơn năm bước, nàng liền biết hắn có chuyện muốn nói.

"Hoàng Thượng đặc biệt tới đón ta?"

"Ừ, trẫm tới chỗ nàng, biết nàng ra ngoài đi dạo, lại thấy sắc trời sắp đổ mưa, vì thế tự mình tới đây đón nàng."

Mạc Yên Nhiên không lên tiếng, đợi đến đình, đám Ninh An rất nhanh đi lên trải đệm trên ghế đá, ngâm trà rồi mới lui tới chỗ xa hơn một chút. Tự nàng nâng ấm trà rót cho Thẩm Sơ Hàn một chén, khóe mắt nhìn thấy cánh tay hắn cầm ô ẩm một nửa, không biết nghĩ sao lại nhét chén trà vào trong tay hắn, "Hoàng Thượng uống trà."

Hắn phất tay áo, sau đó bưng chén trà lên uống một ngụm rồi mới mở miệng nói, "Không sao."

"Hả?"

"Trẫm nói, không sao. Tay áo không ẩm bao nhiêu, không sao." Rồi hắn lại ngẩng đầu nhìn nàng một cái.

Mạc Bình U đi một đoạn mới quay đầu nhìn Mạc Yên Nhiên, nàng ấy thay đổi rất nhiều, những điều này tiến cung xong nàng mới phát hiện. Hoàng Thượng vậy mà tự mình tới đón Mạc Yên Nhiên, nàng không rõ trong lòng hiện giờ thấy thế nào, chỉ biết hắn thay đổi vẻ lãnh đạm từ trước tới nay, trước mặt nàng ấy có biểu cảm ấm áp rất ít biểu hiện trước mặt người khác, gọi nàng ấy Khanh Khanh, giương ô cho nàng ấy, cho dù chính mình ướt nửa cánh tay cũng không để Ninh An giúp.

Hai người bọn họ ở trong mưa, mưa giăng đầy trời, nên che khuất toàn bộ mới đúng, nhưng nàng lại rõ ràng nhìn thấy hắn cầm tay nàng ấy, cúi đầu cười với nàng ấy.

Mạc Yên Nhiên cuối cùng vẫn dùng đủ loại phương pháp để cướp đi những thứ của ta, đều sẽ bị cướp đi, ta đã biết trước.

Thu săn theo hẹn mà tới, nàng vẫn là Tiệp Dư, vị trí vẫn không trước không sau. Nhưng bởi thiếu đi một Hoa Phi mà Mạc Yên Nhiên đột nhiên cảm thấy vị trí của mình cao hơn một chút, đây là suy nghĩ quỷ quái gì không biết.

Lần này Thẩm Sơ Hàn không gọi người khác lên xe hắn tùy giá, phi tử đi cùng không nhiều bằng lúc đi biệt viện, sức khỏe không tốt giống Đức Phi đương nhiên không thể theo, trên dưới chỉ có khoảng bảy, tám người. Mạc Yên Nhiên đột nhiên được xếp hạng ở vị trí gần cao, nàng còn cảm thấy có chút được cưng mà sợ.

Xe ngựa lắc bên nọ lắc bên kia, lần trước bên cạnh có người cần ngồi nghiêm chỉnh, lần này nàng miễn cưỡng dựa vào vách xe, cảm thấy lắc lư đến khó chịu. Vén rèm lên nhìn ra ngoài, thời tiết cuối thu, quả là sắc vàng đầy đồi, Thư Nhu rót một chén nước cho nàng, chỉ rót nửa chén, nàng nhận lấy chậm rãi uống một ngụm nhỏ sau đó hỏi: "Bãi săn còn xa không?"

"Thưa tiểu chủ, nô tỳ chưa từng tới, hẳn là không quá xa."

"Buồn bực muốn chết được, nếu quá xa ta nhất định sẽ ói ra." Nàng trả cốc nước lại cho nàng ta, "Lần này Doãn Tài Tử cũng tới đúng không?"

"Đúng vậy. Tiểu chủ có muốn dùng chút gì không? Đồ ăn sáng dùng cũng ít."  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...