Chương 28: Nghe tin thắng trận
Lục Thanh Vu từ xa xa đã nhìn thấy Thẩm Sơ Hàn và Mạc Yên Nhiên, hôm nay nàng đột nhiên muốn đi dạo Ngự Hoa Viên, không ngờ gặp phải Thẩm Sơ Hàn và Mạc Yên Nhiên. Người trước nàng đương nhiên thích gặp, nhưng người sau..., chứ đừng nói bọn họ lại ở cùng nhau. Trong khoảng thời gian này nàng ít nhiều có chút được sủng ái, nhìn thấy một màn này không còn có thể bình tĩnh như trước.
Tính lên đã nhiều ngày chưa nhìn thấy Mạc Yên Nhiên, giống như bắt đầu từ thu săn trở về nàng ta không hay ra ngoài nữa, một tháng gần đây cũng rất ít nhìn thấy ở Vĩnh Khang Cung, nàng ta thường xuyên xin phép không đến, Hoàng Hậu nương nương nghe nói thân thể nàng ta không khỏe còn trực tiếp cho miễn thỉnh an. Không ít người muốn đi thăm, thật ra là muốn dò hỏi xem nàng ta rốt cuộc bị làm sao, lại vô công mà về, nói là Mạc Tiệp Dư rất kiêu ngạo, người không liên quan căn bản không vào được cửa Di Hòa Điện, mà mấy người phân vị cao lại không ai có quan hệ tốt với Mạc Yên Nhiên, đương nhiên sẽ không đi thăm. Di Hòa Điện trở nên kín không một kẽ hở, không lộ ra chút tình hình nào.
Nàng cũng chưa từng đi thăm, nhưng trong lòng từng đoán xem bị bệnh thành thế nào mới nhiều lần không đi Vĩnh Khang Cung thỉnh an, nay gặp rồi nàng thấy cũng chẳng có gì nghiêm trọng. Nàng ta đứng bên cạnh Thẩm Sơ Hàn, tay cầm lò sưởi, bị một cái áo choàng màu trắng bọc kín, trong lúc nàng ta ngẫu nhiên quay đầu còn có thể nhìn thấy mặt, trắng đến trong suốt, không thấy huyết khí, nàng là nữ nhân đương nhiên nhận ra màu đỏ trên môi là son, khí sắc thật sự không tốt lắm. Thẩm Sơ Hàn ôm nàng ta, mặt mày đầy ý cười, cúi đầu nói chuyện với nàng ta, không biết nói cái gì, Thẩm Sơ Hàn còn tỏ vẻ sẽ cẩn thận nghĩ lại.
Bệ hạ như vậy, là một bệ hạ có vẻ thật sinh động, lại hình như không giống bình thường.
Bọn họ cũng phát hiện ra nàng, xa xa nhìn về phía nàng. Lục Thanh Vu bước nhanh hơn đi tới trước mặt bọn họ, hành lễ với Thẩm Sơ hàn, lại gật đầu chào hỏi Mạc Yên Nhiên. Đến gần mới phát hiện khí sắc càng kém hơn nhìn từ xa, sắc mặt càng trắng, rõ ràng không bôi phấn mà vẫn hiện lên sắc trắng xanh, cho dù như vậy, đôi mắt kia vẫn lấp lánh sáng rất có tinh thần, "Lục Tiệp Dư cũng có hứng trí đi dạo vườn sao?"
Nàng gật đầu, "Đúng vậy, cả ngày ở trong phòng cũng rất nhàm chán, sáng sớm đi Vĩnh Khang Cung thỉnh an Hoàng Hậu nương nương nghe nói phong cảnh hồ Vị Danh đang lúc đẹp, nên tính đi xem thử." Nàng nhìn thoáng qua Mạc Yên Nhiên, nở một nụ cười góc độ rất vừa vặn, "Đã lâu không gặp Mạc Tiệp Dư, thân mình đã tốt hơn chưa? Hoàng Hậu nương nương mỗi ngày không thiếu nhắc tới ngươi một lần đấy." Nói xong nàng chú ý tới sắc mặt Thẩm Sơ Hàn, chỉ thấy vẻ mặt hắn bình thường, nhưng không thoải mái thích ý như vừa rồi, trong lòng nàng nhất thời chua xót.
Lại nghe Mạc Yên Nhiên đáp trả, "Ta vốn ngày ngày nên đi thỉnh an nương nương, mà thân mình lại không tốt, sợ lây bệnh cho Hoàng Hậu nương nương mới là đáng tội chết vạn lần."
Trên mặt không có bày tỏ nhưng trong lòng Lục Thanh vu không nhịn được châm chọc, thân mình không tốt còn cùng Hoàng Thượng ra ngoài dạo vườn, sợ lây bệnh cho Hoàng Hậu nương nương lại không sợ lây bệnh cho Hoàng Thượng. Nhưng nàng đang định mở miệng an ủi vài câu thì Thẩm Sơ Hàn ở bên đã thản nhiên mở miệng, "Hoàng Hậu đã dặn mấy ngày này nàng không cần thỉnh an, nói vậy thì sẽ thông cảm sức khỏe nàng không tốt."
"Hoàng Thượng nói rất đúng, nương nương cũng nói với chúng thiếp tỳ như vậy."
"Nương nương thông cảm là nương nương rộng lượng, trong lòng ta còn băn khoăn mà, hơn nữa đã lâu không gặp Hoàng Hậu nương nương ta cũng rất nhớ nương nương." Nàng quay sang nói với Thẩm Sơ Hàn, chun mũi như rất ngượng ngùng, nói nhỏ với hai người bọn họ, "Thật ra ta còn rất nhớ bánh ngọt trong cung nương nương nữa." Nghiễm nhiên không biết những lời thì thầm này đã bị mọi người nghe thấy hết.
Trong mắt Thẩm Sơ Hàn lại nổi lên ý cười, "Biết nàng tham ăn. Có cần trẫm nói với Hoàng Hậu không? Bảo Hoàng Hậu sai nhóm nô tài đưa một ít tới cung nàng?" Rồi duỗi tay xoa tay nàng, đưa lò sưởi trong tay nàng cho Ninh An hầu bên cạnh, "Đi đổi cái khác."
Hắn ở bên nàng ta là tự nhiên như vậy, trong thoáng chốc Lục Thanh Vu không biết nên nói gì, một lúc lâu sau mới ấp úng mở miệng, "Bánh ngọt ở chỗ Hoàng Hậu nương nương quả thật rất ngon."
Mạc Yên Nhiên quay lại, Lục Thanh Vu phát hiện hôm nay nàng ta mặc đặc biệt nhiều, ngay cả động tác nhỏ như nhìn nàng và Thẩm Sơ Hàn mà cũng thành động tác mạnh, Mạc Yên Nhiên dường như cũng phát hiện ra điểm này, nàng có chút xấu hổ, liếc nhìn Thẩm Sơ Hàn một cái nhưng không dám nói gì, ngược lại nói với Lục Thanh Vu, "Lục Tiệp Dư cũng thích phải không? Lần trước ta nói với nương nương, nương nương lại nói ta ham ăn, nay xem ra là ngon thật." Nàng không quay người nữa mà kéo bàn tay Thẩm Sơ Hàn ở bên mình, "Bệ hạ đừng nhắc với nương nương, miễn cho nương nương chê cười ta trước mặt bệ hạ, ngày mai ta đi thỉnh an nương nương là sẽ có ăn."
Thẩm Sơ Hàn đặt lò sưởi tay lại vào tay nàng, "Suốt ngày chỉ biết ăn." Rồi nhìn về phía Lục Thanh Vu, "Thanh Vu không mặc nhiều lắm, có lạnh không?"
Hắn nói vậy nàng còn có gì không rõ nữa, đối diện với Mạc Yên Nhiên thì nàng nàng ta ta, đối diện với mình tuy gọi khuê danh rất thân thiết nhưng nàng lại cảm thấy rất xa lạ. Nàng cứng nhắc hành lễ một cái, "Đúng là có chút lạnh, thiếp tỳ nên sớm trở về, không quấy rầy Hoàng Thượng và Mạc Tiệp Dư nữa."
"Ừ, mau mau về đi, miễn cho cảm lạnh."
Mạc Yên Nhiên nhìn nàng dần dần đi xa, trong đầu nổi lên dấu chấm hỏi, Thẩm Sơ Hàn nhìn biểu cảm nàng đã biết nàng đang nghĩ gì đó, "Lại có cái gì không nghĩ ra?"
Mạc Yên Nhiên không biết có thể nói với hắn chuyện này không, rồi cảm thấy nói với hắn cũng chẳng khác gì nói với đám Thư Nhu, nên thành thật mở miệng, "Ta cảm thấy, Lục Tiệp Dư có gì đó khang khác."
Bạn thấy sao?