Chương 20: Mưa rào đến
Tin chắc tất cả mọi người ở hiện trường đều nghĩ tới một người.
Phong Giáng Bạch.
*Nét đầu tiên của chữ Phong là chữ Thập.
Sắc mặt Hoàng Hậu trở nên rất khó nhìn, "Làm thế nào ngươi phát hiện vết máu này?"
"Thưa nương nương, vừa rồi nô tỳ quỳ quá lâu, khi đứng lên choáng đầu hoa mắt liền đổ về phía Triệu Dung Hoa." Cung nữ này cũng thông minh, nếu nàng ta nói bị ngáng chân sợ là sẽ khiến người ta sinh nghi, "Kết quả đẩy Triệu Dung Hoa ra một tấc, phát hiện vết máu Triệu Dung Hoa giấu dưới tay."
Nàng đụng đầu lần nữa, "Mong Hoàng Hậu nương nương nắm rõ, chủ tử của nô tỳ rõ ràng bị người ta mưu hại, ép uống thuốc độc, khi hấp hối chủ tử cố lấy máu làm mực, viết xuống tên của ác nhân kia..." Nàng dường như biết không nên nói tiếp, phủ phục xuống, "Nương nương làm chủ."
Mạc Yên Nhiên cũng cảm thấy kỳ quái, vừa mới bắt một cung nữ tên Hạ Nguyệt, Triệu Dung Hoa đã sợ đến mức tự sát tạ tội? Quá không hợp lý. Nay phát hiện ký hiệu này rõ ràng là đánh Phong Giáng Bạch một cái thật mạnh. Dù nàng không rõ sự việc rốt cục thế nào nhưng không nhịn được nhếch khóe môi, nàng cũng muốn nhìn xem sủng phi không sợ ai trong truyền thuyết gặp loại chuyện này sẽ toàn thân trở ra thế nào.
Hoàng Hậu sa sầm mặt nên người ở đây đều biết nàng tức giận: "Bản cung sẽ công bằng, các ngươi trông coi vết máu này, bản cung đi gặp Hoàng Thượng trước."
Thẩm Sơ Hàn đã biết chuyện Triệu Dung Hoa đã chết, vốn chỉ là một tội nhân đáng chết mà thôi. Khi Hoàng Hậu đến hắn đang viết chữ, nghe Hoàng Hậu cầu kiến hắn đặt chữ vừa viết xong ở bên cạnh, lấy tấu chương trên góc bàn che một chút mới truyền Hoàng Hậu vào. Khi Hoàng Hậu nói rõ lý do đến, hắn viết trên giấy Tuyên Thành sạch sẽ một chữ thập.
Thổi một cái rồi ngẩng đầu nhìn Hoàng Hậu: "Vậy Hoàng Hậu cho rằng chữ thập này có ý gì?"
"Thần thiếp không biết có nên nói hay không."
"Ngươi là Hoàng Hậu, có gì có nên nói hay không, cứ nói là được."
"Thưa Hoàng Thượng, chỉ sợ người nhìn thấy sẽ đều nghĩ đến Thục Phi."
"Thục Phi..." Thẩm Sơ Hàn đặt bút xuống, dùng đốt ngón tay gõ mặt bàn, trầm trầm không truyền ra tiếng động gì lớn, "Hoàng Hậu cũng nghĩ vậy?"
"Thưa Hoàng Thượng, thần thiếp nghĩ như thế nào không quan trọng, mà là ngày ấy Thục Phi quả thật giáp mặt nói nàng chán ghét Hoa Phi, nay lại xuất hiện chữ thập kia, nếu như điều tra tiếp..."
"Ngươi cảm thấy cần phải điều tra tiếp sao?"
Hoàng Hậu ngẩng đầu nhìn Thẩm Sơ Hàn, biểu cảm của hắn chưa thay đổi, vẫn có chút ý cười như lúc nàng mới bước vào, nàng cúi đầu, "Hoàng Thượng không tin Thục Phi sẽ làm chuyện như vậy?"
"Không liên quan trẫm có tin hay không, cũng không cần quan tâm người khác có tin hay không. Ngươi đi làm đi, việc Triệu Dung Hoa này mưu hại hoàng tự vốn là thật, chết chưa hết tội, về phần chuyện của Giáng Bạch..." Ý cười trên khóe miệng hắn rốt cuộc biến mất, "Thật khiến trẫm đau đầu, Hoàng Hậu có biện pháp nào không?"
"Thần thiếp hiểu." Ý của Hoàng Thượng còn chưa đủ rõ ràng sao, chính là hắn hoàn toàn không để ý cái chết của Triệu Dung Hoa có liên quan tới Thục Phi hay không, hắn chỉ cần biết Triệu Dung Hoa hại Đại hoàng tử, nay Triệu Dung Hoa đền tội là đủ rồi.
"Ừ, vậy thì lui ra đi."
"Thần thiếp cáo lui." Nàng khom gối, gió thổi qua, thổi bay tờ giấy trong tay Thẩm Sơ Hàn, khóe miệng hắn lại khôi phục ý cười kia, nàng nghiêng người qua xem, tờ giấy vốn bị tấu chương đè lên đã được lấy ra, hai hàng chữ rành mạch ánh vào mắt nàng.
Cho đến phong nguyệt vô tình, tương tư vẫn không thể ngừng.
Thẩm Sơ Hàn, tương tư của ai ngươi không thể ngừng?
Bản án Triệu Dung Hoa không giải quyết được gì thật sự khiến Mạc Yên Nhiên chấn động, xem ra nàng vẫn xem nhẹ uy lực của sủng phi này. Sủng phi à? Nàng nở nụ cười, "Thanh Thiển, tới đổi chén trà cho ta."
Hoa Tần bị đánh vào lãnh cung, nghe nói nàng ta có chút điên khùng, cả ngày không ăn không uống ngồi trên giường không nói gì. Hai đại cung nữ bên cạnh nàng ta bị đánh lại không được chữa trị, không bao lâu đã chết, hành vi này của nàng ta thiếu chút nữa đã hại cả Hoa gia, phi tử bị gia tộc từ bỏ trong lãnh cung thật sự rất cô độc. Không biết vì sao Mạc Yên Nhiên có chút thương hại nàng. Nhưng người đáng thương tất có chỗ đáng giận. Ít nhất nàng ta còn giữ được cái mạng, cứ được chăng hay chớ sống vậy đi.
Sự kiện Đại hoàng tử qua đi, hậu cung có một thời gian ngắn gió êm sóng lặng, thật ra đôi khi nửa đêm tỉnh lại Mạc Yên Nhiên cũng cảm thấy khó tin, Hoa Phi đổ? Hoa Phi kiêu ngạo ương ngạnh, luôn thích đối nghịch với Mạc Phi mà nàng vãn biết, phi tử đứng ở điểm cao nhất của chuỗi thức ăn, đột nhiên ngã. Nơi này là nơi ăn thịt người, ngay từ đầu nàng đã biết, rõ ràng ngay từ đầu đã biết, nhưng khi để nàng nhận thức một lần nữa, nàng vẫn không thể tránh khỏi mất ngủ.
Sau đó, khoảng thời gian sóng yên biển lặng ngắn ngủi này qua đi rất nhanh, dù sao nữ nhân trong hậu cung quá nhiều, chuyện phát sinh mỗi ngày cũng rất nhiều, ví dụ như chuyện sắp phát sinh này, thu săn.
Từ lúc đi hành cung nghỉ hè Thẩm Sơ Hàn đã nói với Mạc Yên Nhiên chuyện thu săn, còn nói sẽ săn cho nàng một con cáo làm khăn quàng cổ. Khi tiết thu càng đậm, ngay cả Thư Nhu lúc chải đầu cho nàng cũng nhắc một câu, "Năm nay không biết có thu săn không?"
Mạc Yên Nhiên khi nghe nàng nói những lời này luôn suy diễn nàng đang nói tới du lịch mùa thu. Nghĩ vậy, cực kỳ muốn đi rồi. Vì thế khi đi thỉnh an Hoàng Hậu có phi tử nhắc tới sự kiện này lỗ tai nàng cũng không khống chế được dựng thẳng lên.
"Hai ngày trước khi bản cung gặp Hoàng Thượng cũng nhắc tới thu săn, ý của Hoàng Thượng là tháng sau sẽ đi."
Bạn thấy sao?