Chương 7: Một đời không rời
Mạc Bình U cười khẩy nhìn nàng: "Có tiền đồ quá nhỉ, uổng làm người nhà họ Mạc ta. Thục Phi kia sai người gọi Hoàng Thượng đi thì không nói làm gì, nghe nói là Hoàng Thượng tự mình đi. Mạc Yên Nhiên, ngươi đừng tưởng mình ghê gớm lắm."
Mạc Yên Nhiên trợn trắng mắt trong lòng, hôm nay vốn hướng về phía Hoa Phi, chính ngươi cứ thích đụng lên thì đừng trách ta không nể mặt.
"Mạc Phi nương nương quá lời, thiếp tỳ không có tiền đồ gì nhưng ít ra hôm qua Hoàng Thượng cũng lật thẻ tên của thiếp tỳ. Hôm nay người Hoàng Thượng tâm tâm niệm niệm mặc kệ là ai, nói chung cũng không phải bò từ giường thiếp tỳ xuống để lên giường của Mạc Phi nương nương."
Mạc Bình U không ngờ Mạc Yên Nhiên lẻo mép như thế, nhất thời còn chưa nghĩ ra phải cãi lại thế nào, lại nghe Mạc Yên Nhiên nói tiếp: "Vậy mới nói Mạc Phi nương nương cũng đừng tự mình đa tình, tưởng Hoàng Thượng để ý ngươi nhiều thế nào. Từ khi đám thiếp tỳ vào cung Mạc Phi nương nương hẳn là đã lâu chưa thấy Hoàng Thượng phải không? Tuy Mạc Phi nương nương còn trẻ tuổi nhưng nên bảo dưỡng đúng lúc mới tốt, chưa nói nhóm thiếp tỳ nhỏ hơn nương nương vài tuổi, sau này sợ rằng sẽ có muội muội càng trẻ tuổi xuất hiện nữa kìa."
Mạc Bình U giận dữ, thậm chí nàng còn chưa kịp tự hỏi vì sao hôm nay Mạc Yên Nhiên lại chống đối khác thường như thế.
Rồi Mạc Bình U thật sự như Mạc Yên Nhiên nghĩ, một bàn tay quật tới. Làn da Mạc Yên Nhiên vốn mềm mại, Mạc Bình U ở phủ tướng quân không hiếm khi tập võ, lần này lại dùng hết sức, nên nửa mặt Mạc Yên Nhiên vừa đỏ vừa tím, khóe miệng còn hơi rach. Nhưng Mạc Bình U dù sao đã sống trong hậu cung nhiều năm, vừa đánh xong liền biết rơi vào bẫy của Mạc Yên Nhiên, giận dữ phất tay áo bỏ đi. Mạc Yên Nhiên khe khẽ hít vào một hơi, trong lòng thầm nghĩ, Mạc Bình U, hôm nay để muội muội dạy ngươi một chiêu đi.
Cả buổi sáng Thẩm Sơ Hàn tâm thần không yên, hắn cũng không biết mình làm sao nữa. chỉ là cứ không ngừng nhớ tới tiểu cô nương kia. Đêm qua hắn rời đi, sợ rằng sáng sớm nay nàng ở Vĩnh Khang Cung chắc chắn bị người ta cười nhạo một phen. Nghĩ tới ánh mắt trong vắt của nàng nhìn mình, nhớ tới bàn tay lạnh giá cầm đèn lồng chờ mình, trong hậu cung này nữ tử ái mộ hắn không ít, nhưng không hoàn toàn chỉ là ái mộ hắn, trong mắt họ có hắn, trong lòng cũng có, nhưng ngoài ra còn có cả quyền lợi, quyền thế, có khát vọng với địa vị. Thế nhưng tất cả những thứ đó không có trong mắt Mạc Yên Nhiên, hắn không biết do nàng che dấu quá tốt hay quá nhỏ đã vào cung nên không nghĩ tới những thứ này. Nói chung, hắn chỉ nhìn thấy chính mình, chỉ nhớ nàng mềm mại gối vào lòng hắn. Trong thoáng chốc hắn bỗng cảm thấy mình có lỗi với tiểu cô nương kia.
Hắn không nhịn được, ném bút: "Ninh An, bãi giá Di Hòa Điện."
"Hoàng Thượng, lúc này đi Di Hòa Điện..."
"Làm sao vậy?"
Vì vậy Ninh An kể lại chuyện xảy ra ở cửa Vĩnh Khang Cung từ đầu chí cuối cho Thẩm Sơ Hàn một lần. Thẩm Sơ Hàn nghe xong liền giận bốc lên đầu, hắn không ngờ là đường tỷ muội ruột thịt còn có thể ra tay. Tuy hôm qua hắn làm vậy là mất mặt Mạc Yên Nhiên, có điều chỉ trào phúng thì thôi, còn bị đánh. Vì vậy hắn hỏi: "Vậy Mạc Bảo Lâm bị thương có nặng không?"
Ninh An đáp: "Sợ là không nhẹ."
Thẩm Sơ Hàn trầm ngâm chốc lát: "Soạn chỉ, Mạc Phi tính cách quái đản, lén đánh cung phi, không nhìn pháp luật kỷ cương, biếm làm Chiêu Dung tam phẩm. Mạc Bảo Lâm hiền lương thục đức, rất được lòng trẫm, tấn làm Quý Nhân ngũ phẩm. Đi thôi, bãi giá Di Hòa Điện."
Trong lòng Ninh An có tính toán, Mạc Bảo Lâm này một lần tiến hai cấp, tuy Hoàng Thượng nể tình một bạt tai của Mạc Phi mới thăng chức nhưng trong lòng tám phần mười là có áy náy với nàng. Không phải lần đầu tiên Hoàng Thượng từ trên giường phi tử nửa đêm đi Vong Ưu Cung, nhưng phi tử ngày hôm sau bị đánh quả là người đầu tiên. Thế nên phi tử ngày hôm sau được tấn hai cấp cũng là người đầu tiên. Mạc Bảo Lâm này, ánh mắt Ninh An bỗng trầm xuống.
Thẩm Sơ Hàn cản tiểu thái giám muốn thông báo, tự mình đi vào trong phòng, vừa vào đã nghe Mạc Yên Nhiên hô lên: "Nhẹ chút, nhẹ chút. Thanh Thiển, Thanh Thiển ngươi nhẹ chút, ta là tiểu thư của ngươi chứ không phải kẻ thù."
Sau đó lại nghe một giọng nữ khác vang lên: "Tiểu chủ, người còn nói nữa, sáng nay nên liều mạng ngăn cản người đi thỉnh an Hoàng Hậu nương nương, còn mang theo vết thương đầy mặt trở về." Dứt lời còn khóc ra tiếng.
"Ai nha, ai nha, ngươi đừng khóc. Nếu không Sơ Ảnh, ngươi kéo nàng ta ra ngoài đi, nàng ta vừa khóc ta lại càng đau. Thư Nhu ngươi nhanh lên chút, ta không chịu nổi đau vậy đâu."
"Chịu không nổi còn không biết đường trốn?"
Chủ tử, nô tài trong phòng giật nảy mình, vội vàng đứng lên thỉnh an, nàng cũng muốn cúi xuống Thẩm Sơ Hàn đã vội kéo nàng đứng lên, nhìn nàng cúi đầu lại thở dài: "Ngẩng đầu nhìn trẫm."
Nàng run lên, không biết đang sợ cái gì. Hắn đành phải phất tay: "Các ngươi để dược lại, lui xuống cả đi." Sau đó tự mình nâng đầu nàng lên. Quả nhiên Ninh An đã nói nhẹ, cái gì gọi là sợ là không nhẹ, đây phải là sợ là rất nặng. Cả mặt nghiễm nhiên biến thành hai người, một bên kiều diễm như hoa, một bên xanh tím còn có thuốc mỡ trong suốt.
Nàng run rẩy: "Hoàng Thượng đừng nhìn, chính thiếp tỳ thấy còn..." Nàng dường như không đành lòng nói rõ, rõ ràng là vô cùng thê thảm.
Nhưng Thẩm Sơ Hàn chỉ thấy thương tiếc, hắn dùng đầu ngón tay lạnh lẽo cẩn thận chạm vào mặt nàng: "Rất đau à?"
Sau đó quả nhiên thấy nàng ngẩng đầu nhìn hắn, mắt rơi lệ, nghẹn ngào nói: "Siêu đau."
Bạn thấy sao?