Chương 9: Mạc tiệp dư
"Hoàng Thượng, Kính Sự phòng đưa thẻ tên đến ạ."
Thẩm Sơ Hàn đang đọc tấu chương về dịch bệnh mới trình lên, đầu không thèm ngẩng nói luôn: "Đi Di Hoa Cung."
"Xin hỏi Hoàng Thượng muốn tới chỗ Chiêu Viện nương nương hay là..."
"Tới chỗ Mạc Quý Nhân." Lúc này Thẩm Sơ Hàn mới ngẩng đầu kỳ quái nhìn Ninh An, rồi lại tìm trên khay xếp thẻ tên: "Sao thế? Hôm nay thân thể Mạc Quý Nhân không khỏe à?"
Ninh An đáp: "Thưa bệ hạ, không phải, chỉ là hôm nay Mạc Quý Nhân bị Hoàng Hậu nương nương triệt thẻ tên."
Thẩm Sơ Hàn ném bút, xoa lông mày: "Nói đi, xảy ra chuyện gì?"
"Thưa bệ hạ, nô tài nghe tiểu thái giám Vĩnh Khang Cung nói, sáng sớm hôm nay khi các vị chủ tử thỉnh an, Mạc Quý Nhân và Thục Phi nương nương nổi lên tranh chấp, Thục Phi nương nương muốn tát Mạc Quý Nhân, bị Hoàng Hậu nương nương ngăn cản, sau đó Hoàng Hậu nương nương đã hạ chỉ triệt thẻ tên của Mạc Quý Nhân."
Mạc Yên Nhiên và Thục Phi nổi lên tranh chấp? Hắn thản nhiên nói, "Vậy thì thôi."
"Vâng." Ninh An khom người trả lời, "Hoàng Thượng nói thôi."
Cách ngày bị triệt thẻ bài đã ba ngày, Hoàng Thượng quả nhiên nể mặt Thục Phi và Hoàng Hậu nương nương, chưa từng đặt chân vào Di Hòa Điện. Trong lòng Mạc Yên Nhiên lại cực kỳ sáng tỏ, Hoàng Thượng nhất định sẽ không tới Di Hòa Điện của nàng, mặt mũi Hoàng Hậu là thứ nhì, sợ là Hoàng Thượng không muốn làm Thục Phi phật lòng. Trong lòng nàng tính như vậy, nhưng không biết Hoàng Thượng có nghĩ thế không.
Buổi tối ngày thứ năm, "Hoàng Thượng giá lâm."
Mạc Yên Nhiên giật mình, vội vàng đi tới cửa khom gối: "Thỉnh an Hoàng Thượng."
"Dậy đi." Thẩm Sơ Hàn hiếm khi nào không vươn tay kéo nàng mà một mình đi vào nội điện.
Mạc Yên Nhiên trong lòng không hiểu, liền xua tay bảo nhóm nô tài hầu hạ lui xuống, chính mình đi qua: "Hoàng Thượng đã dùng bữa tối chưa?"
"Ừ, dùng rồi. Nàng cũng đừng đứng nữa, ngồi đi."
Nàng chỉ ngồi xuống mà không trò chuyện, một lát sau Thẩm Sơ Hàn mới mở miệng hỏi nàng: "Trẫm vẫn chưa tới đây, chưa có thời gian hỏi nàng, ngày ấy nàng và Thục Phi vì sao mà tranh chấp?"
Hiện nay, trong lòng Mạc Yên Nhiên đã có đánh giá đại khái về ý tứ của Hoàng Đế đối với Thục Phi, lại không muốn một mình nhận lỗi, cũng không biết phải đáp thế nào mới không chọc giận hắn, đang do dự thì hắn lại nói: "Đừng cố kỵ nọ cố kỵ kia nữa, trẫm hỏi nàng, nàng cứ yên tâm đáp là được."
"Vâng." Mạc Yên Nhiên cắn môi dưới, quyết định cược một phen, "Ta... Ngày ấy những chuyện Thục Phi nương nương nói tuy đều là sự thực, thế nhưng dù sao thiếp tỳ cũng mới vào cung, trước mặt nhiều người như vậy... Thiếp tỳ nào chịu được. Tuy thiếp tỳ biết tranh cãi với Thục Phi nương nương là không nên, chỉ là khi đó thật sự buồn bực."
Dù đã biết được chuyện ngày ấy, nay nghe nàng nhắc lại trong lòng cũng thoáng có chút không thoải mái, hắn xoa đầu nàng: "Được rồi, chuyện này là lỗi của trẫm, không phải hôm nay trẫm đã tự mình tới bồi tội với nàng đây sao?"
Nàng ngẩng đầu: "Hoàng Thượng không phải tới bồi tội với thiếp tỳ, Hoàng Thượng chỉ sợ thiếp tỳ nói gì đó đắc tội Thục Phi nương nương, khiến nương nương không vui nên mới tới trách cứ thiếp tỳ."
Trông nàng cẩn thận nhìn hắn, nhỏ giọng "thiếp tỳ thế nọ, thiếp tỳ thế kia", hắn càng cảm thấy không chịu được, nhấn mạnh nói: "Nói chuyện bình thường."
Mạc Yên Nhiền thầm thích, Hoàng Đế này có điểm M*, đoan chính nói chuyện với hắn thì hắn lại thấy không thoải mái. Có điều Mạc Yên Nhiên không biết là, Thẩm Sơ Hàn chỉ vì nhớ nàng là Mạc Yên Nhiên mới bằng lòng nghe nàng dí dỏm ta này ta kia, nếu là người khác không thiếu được bị trị tội bất kính.
*M trong SM, viết tắt của Sadist & Masochist (Người bạo dâm và người khổ dâm), tóm lại là thích bị hành hạ :v
Vì vậy, Mạc Yên Nhiên bĩu môi, nhỏ giọng thì thầm: "Hoàng Thượng vừa đến đã lạnh lùng với ta, ta tưởng Hoàng Thượng giận ta. Nói chuyện quy củ Hoàng Thượng còn trách ta."
Thẩm Sơ Hàn nghe mà vui mừng, ôm nàng lên đùi hôn cái miệng nàng: "Khanh Khanh đang trách trẫm đấy à?"
Nàng nhào tới bắt được đầu lưỡi hắn kéo sang chỗ mình cắn khẽ một cái mới buông ra: "Là chính lang quân luôn không tới gặp ta, lòng ta rối loạn."
Thẩm Sơ Hàn bị nàng khơi lên trong mắt đầy lửa, tay bao lấy hai bên mềm mại kia: "Đừng rối loạn, rối loạn gì đó trẫm trị tốt nhất. Nào, để trẫm xem cho nàng một cái."
Mạc Yên Nhiên càng nằm sâu vào trong lòng hắn, như tránh đi cánh tay hắn, càng giống như đón ý nói hùa thân thể hắn, cánh tay ngọc như ngó sen ôm hắn: "Đi lên giường, đi lên giường."
Thẩm Sơ Hàn ôm lấy nàng, cười nói: "Xem ra Khanh Khanh chờ không kịp rồi." Hai ba cái đã cởi hết ngoại trừ cái yếm và quần trong của nàng, nàng xoay người chui vào ổ chăn, giọng nói có chút hờn dỗi: "Lang quân cũng phải cởi mới được lên."
Thẩm Sơ Hàn nào chịu được nàng cố sức quyến rũ, theo nàng chui vào, trong chăn đen kịt chỉ ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt trên cơ thể nàng, ánh mắt càng tối, cũng không biết mò phải chỗ nào, chạm vào tay đều là non mềm trơn trượt, một lúc lâu mới bắt được tay nàng: "Nào, Khanh Khanh cởi cho trẫm." Kéo bàn tay nhỏ của nàng tới trước ngực mình, Mạc Yên Nhiên chỉ nghĩ phải cởi giúp hắn, nào có nghi ngờ gì, ai ngờ cánh tay bị hắn đè lại. Thẩm Sơ Hàn chui vào cần cổ nàng, hít sâu một hơi, "Xem trẫm bắt được gì này." Tay thì nhanh chóng đi xuống, cảm thấy dính dính, nàng còn chưa ướt đẫm, nhưng bản thân hắn đã cứng không chịu được.
"Khanh Khanh, Khanh Khanh." Hắn đành phải hôn nàng, một tay ôm lấy một bên ngực nàng xoa bóp mạnh, cách cái yếm cũng có thể cảm giác được nàng nhạy cảm dựng thẳng lên. "Khanh Khanh mau ướt chút, lang quân sắp không nhịn được nữa."
Bạn thấy sao?