Chương 25: Lục Thanh Vu
Ngày hôm sau, Mạc Yên Nhiên thức dậy rất sớm, có một chút tia nắng mong manh xuyên qua lều trại thật dày chiếu vào, nàng hơi mở mắt ra, quay đầu phát hiện Thẩm Sơ Hàn còn ngủ say sưa. Cánh tay bị thương của hắn đặt trên giường, tay kia thì ôm lấy nàng. Nàng nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhìn cánh tay bên dưới nghĩ tám phần là tê rần rồi. Nàng vừa cử động Thẩm Sơ Hàn đã tỉnh, hắn mở mắt mông lung nhìn nàng, Mạc Yên Nhiên cũng cứ vậy nhìn hắn, cứng người đối diện với hắn, không biết hắn nghĩ tới cái gì lại nở nụ cười, có lẽ buổi sáng vừa tỉnh dậy nên giọng hắn hơi khàn khàn, "Dậy sớm vậy? Đêm qua ngủ không ngon à?"
Nàng lắc đầu, lại nhìn nhìn cánh tay hắn, mở miệng mới phát hiện giọng mình càng khàn, "Tay lang quân có tê không?" Ngay cả nàng cũng bị giọng nói mình dọa cho phát hoảng.
Thẩm Sơ Hàn lập tức nhướng mày, hơi cất cao giọng, "Ninh An."
Ninh An ở ngoài dường như đã chờ một lát, nghe hắn gọi liền dẫn bọn nha hoàn vào, Thẩm Sơ Hàn bước xuống giường để bọn nha hoàn hầu hạ mặc quần áo, sai vài người tới hầu hạ Mạc Yên Nhiên, hắn nói một câu với Ninh An, "Đi gọi Lý Thời Tòng đến đây."
Ninh An lặng lẽ nhìn hắn một cái, sau đó cúi đầu đáp lời rồi xoay người đi ra ngoài. Mạc Yên Nhiên ngồi trên ghế đẩu nhìn cung nữ phía sau trang điểm cho nàng, nàng ghé sát vào gương phát hiện khí sắc mình hôm nay quả thật hơi tệ, vì thế không quay đầu lại, rầu rĩ nói, "Bệ hạ tự đi ra ngoài trước đi, thiếp tỳ không hầu hạ."
Thẩm Sơ Hàn đang rửa mặt, quay sang nhìn nàng, thấy nàng vẫn nhìn gương chằm chằm liền thấp giọng cười, "Sao thế? Sợ trẫm ghét bỏ nàng nên cũng không thích nhìn thấy trẫm luôn à?"
Cung nữ xung quanh chưa từng thấy Hoàng Thượng trêu đùa cung tần thế này, động tác trong tay càng cẩn thận, còn lặng lẽ nhìn Mạc Yên Nhiên, thấy vị Tiệp Dư tiểu chủ này dường như đã quen như thế rồi, bĩu môi nói chuyện với bệ hạ, "Ngài nói xem có phải hôm qua mất máu nên khí sắc hôm nay mới tệ thế này không?"
Thẩm Sơ Hàn đứng bên cạnh nàng, cũng cẩn thận nhìn sắc mặt nàng, gật gật đầu, "Ừ, quả là kém đi không ít, đã truyền Lý Thời Tòng, nàng đợi lát nữa ngoan ngoãn để Thái Y xem cho nàng, trẫm đoán hôm qua tám phần là nàng không uống thuốc, bằng không vì sao trạng thái của trẫm không tệ, còn nàng thì thế này?"
Mạc Yên Nhiên giống như bị bắt quả tang, "Nào có, ta uống rồi... Hơn nữa, thuốc kia nào có hữu hiệu như thế, chẳng phải tiên đan..." Âm thanh càng lúc càng nhỏ.
Thẩm Sơ Hàn cười khẩy, "Khanh Khanh à, chuyện khi quân nàng làm ngày càng quen tay đấy nhỉ."
Vừa vặn lúc này Ninh An dẫn Thái Y đến, Thẩm Sơ Hàn thấy nàng chải đầu xong rồi liền để bọn họ vào, còn không quên nheo mắt liếc sang cảnh cáo nàng, "Nếu còn có lần sau..."
Hắn còn chưa nói xong Mạc Yên Nhiên đã mở to mắt khoát tay, "Làm gì có lần sau nữa."
May mà không phải chuyện lớn, thân thể Mạc Yên Nhiên từ nhỏ không tốt, lớn lên mới điều dưỡng được khá hơn, chảy ít máu tổn thương huyết khí nên sắc mặt đương nhiên không tốt.
"Lý Thái Y, ta không bị thương đến cổ họng chứ, ngươi nghe giọng ta xem."
Lý Thời Tòng cởi băng vải ra nhìn, "Thưa tiểu chủ, không có gì đáng ngại, còn chưa bị thương đến cổ họng, vấn đề cổ họng khả năng do nương nương bị hoảng sợ lại gặp gió nên mới vậy. Vi thần hạ cho nương nương hai thang thuốc, uống xong hẳn sẽ không còn vấn đề gì. Và cả thuốc mỡ vi thần đưa cho tiểu chủ, tiểu chủ nhớ bôi, cẩn thận mới không để lại sẹo."
Chờ hắn cũng lui xuống Thẩm Sơ Hàn mới bước tới, "Thuốc đâu?"
"Ở chỗ Thư Nhu. Lát nữa ta trở về Thư Nhu sẽ bôi cho ta."
"Nhớ phải bôi, nàng không muốn trẫm giám sát nàng bôi thuốc đấy chứ?"
Mạc Yên Nhiên bĩu môi, "Thiếp tỳ không dám, bệ hạ mau ra ngoài đi, sợ là người chờ ngài bên ngoài sắp xếp hàng dài đến trong cung rồi đấy."
Hắn vuốt cái miệng nàng, "Chỉ biết ba hoa, hôm qua trẫm nói gì còn nhớ chứ? Hôm nay không được đi lung tung, muốn cưỡi ngựa cũng chỉ được cưỡi con ngựa..."
"Ban Ban." Nàng mau miệng tiếp lời.
Thẩm Sơ Hàn cũng lườm nàng một cái, "Ừ, nàng biết là tốt rồi, nghe lời chút, nghe không?"
"Vâng." Nàng tỏ vẻ cúi đầu.
Thẩm Sơ Hàn không biết mình làm sao, không nhìn nổi nàng thế này, cuối cùng vẫn dịu dàng nói chuyện với nàng, "Được rồi, nàng ngoan chút, trẫm săn cáo về cho nàng làm áo khoác được không?"
Lúc này Mạc Yên Nhiên cũng ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh sáng ngời nhìn hắn, "Ta muốn ăn thịt thú rừng, lang quân cũng săn cho ta chứ? Buổi tối ăn thịt nướng được không?"
Cung nữ chung quanh còn chưa lui ra, đứng cạnh cửa, nghe nàng gọi hắn lang quân trước mặt người khác, hắn bỗng cảm thấy có chút thẹn thùng, Mạc Yên Nhiên nhìn vành tai hắn lặng lẽ đỏ lên, đoán là hắn thẹn thùng lại không biết vì sao, cười rạng rõ nói, "Được không, được không, lang quân?"
Thẩm Sơ Hàn dùng nắm tay che miệng khụ một tiếng, sau đó xoa mặt nàng, "Không được, Thái Y nói mấy ngày nay nàng ăn nhẹ một chút." Sau đó thấy biểu cảm của nàng trở về rầu rĩ không vui ngay trong một giây, hắn chỉ cảm thấy buồn cười, "Nếu nàng ngoan buổi tối trẫm sẽ cho nàng ăn một ít, nhưng chỉ được một ít thôi, được không?"
Bàn tính trong lòng Mạc Yên Nhiên cạch cạch đánh vang lên, sau đó mới miễn cưỡng gật đầu, "Được rồi." Nàng lại dùng cặp mắt long lanh nước kia nhìn Thẩm Sơ Hàn, "Vậy lang quân trở về sớm chút nhé."
Bạn thấy sao?