Chương 30: Linh lăng hương
Thẩm Sơ Hàn vẫn không dám để Mạc Yên Nhiên ở ngoài lâu, thấy nàng ngắm cảnh tâm trạng tốt hơn chút liền dẫn nàng về. Trở về Di Hòa Điện lại như đánh giặc hầu hạ Mạc Yên Nhiên rửa tay, rửa mặt, thay quần áo, chỉ thiếu nước đi tắm nước nóng, Sơ Ảnh bưng một bát trà gừng tới, Mạc Yên Nhiên thấy liền đen mặt.
Nàng nhìn nhìn Thẩm Sơ Hàn, quả nhiên là Thẩm Sơ Hàn, hắn gật đầu vẫy tay với Sơ Ảnh, "Mau hầu hạ chủ tử các ngươi uống đi."
Nàng khe khẽ từ chối, "Ta thật sự chưa trúng gió lạnh, ta không muốn uống đâu."
Ánh mắt Thẩm Sơ Hàn liếc sang, trong đó rõ ràng viết, "Không uống cũng được thôi, vậy lần sau đừng bảo ta dẫn nàng ra ngoài nữa, nếu nàng không uống ta cũng chẳng có cách nào cả, chỉ có thể làm vậy thôi."
Tuy nàng tự tưởng tượng thêm hơi nhiều, nhưng chung chung thì là ý này, vì thế nàng đành bưng bát uống một hơi cạn sạch, uống xong nàng còn cảm thấy ấm ức, một nữ thanh niên tốt lớn lên dưới là cờ đỏ như nàng, giờ ngay cả có muốn uống một bát trà gừng hay không cũng không có quyền. Cổ đại quả nhiên không có nhân quyền, nàng quay sang nhìn Thẩm Sơ Hàn đã thay quần áo ngồi trên sập bên cạnh nàng, hỏi Sơ Ảnh, "Bệ hạ uống chưa?"
Quả nhiên Sơ Ảnh dùng một loại ánh mắt, "có giỏi thì ngài tự hỏi đi, ngài hỏi ta ta bảo chưa, chẳng may ngài kêu bệ hạ uống bệ hạ không muốn uống, thì ai chịu trách nhiệm?" để nhìn nàng, Mạc Yên Nhiên cảm thấy mình càng ấm ức, giờ cả hỏi một câu cũng không được, ngươi không phải nha hoàn của ta sao, vì sao lúc nào cũng giúp đỡ Thẩm Sơ Hàn, nếu không phải từ trong phủ ta đến, ta còn tưởng ngươi là người của Thẩm Sơ Hàn đấy.
Mạc Yên Nhiên ho một tiếng, bởi vì ho rất giả cho nên gần như chẳng ai quan tâm nàng, nàng bĩu môi bảo bọn họ đi xuống, sau đó trong phòng chỉ còn nàng và Thẩm Sơ Hàn, nàng mới thoải mái ngồi xuống bên cạnh hắn, "Lang quân không uống sao?"
Hắn lườm nàng một cái, "Trẫm không cần cái này."
"Sao lại không cần, lang quân không giống ta sao?"
"Thân thể trẫm rất tốt."
"Thân thể ta đây cũng... a..." Nàng bị hắn bế ngang lên, nàng nhìn vào mắt hắn rồi đột nhiên đỏ mặt, bọn họ quả thật đã lâu không... Tuy Thẩm Sơ Hàn thường xuyên đến thăm nàng, khi rảnh rỗi cũng qua đêm ở đây, nhưng chưa từng... Có lẽ vì sức khỏe nàng không tốt, hắn luôn nhân nhượng. Hôm nay không hiểu sao lang tính của hắn bộc phát, hoặc bởi không nhịn nổi nữa?
Vừa mới vào trong giường Mạc Yên Nhiên gần như đã bị lột sạch, chỉ còn cái yếm và quần trong màu hồng cánh sen, chính hắn thì chỉ cần khoác áo choàng là có thể ra ngoài. Mạc Yên Nhiên không vừa ý, nàng vươn tay đi lột quần áo hắn, môi Thẩm Sơ Hàn cũng không rời khỏi thân thể nàng, nàng càng ngày càng nóng, tay càng ngày càng không còn sức lực, căn bản không cởi quần áo của hắn được. Nàng bực bội đến mức đỏ mắt, Thẩm Sơ Hàn thấy nàng như vậy thì bật cười, nhét nàng vào trong chăn, bản thân nhanh tay cởi quần áo rồi cũng chui vào.
Mạc Yên Nhiên cảm thấy trên người hắn rất nóng, nhưng chính nàng bị cởi sạch bong nên không nhịn được thì thào, "Lạnh."
Thẩm Sơ Hàn không chịu nổi nhất là dáng vẻ này của nàng, tóc xõa ra một nửa, quần áo hở ra một nửa, toàn thân tuyết trắng, khi nàng cử động hắn thấy được vài phần bầu ngực hồng phấn, hắn hít sâu một hơi, ngậm lấy vành tai nàng, bàn tay càng đi xuống, "Chờ lát nữa sẽ không lạnh."
Hắn một đường hôn xuống dưới, giường lay động, hắn híp mắt nhìn về phía đầu giường, bốn góc thì có hai góc treo túi thơm, hắn cúi người một lần nữa, ngậm lấy nàng, mơ hồ hỏi, "Rất thơm, cái gì thế?"
Mạc Yên Nhiên hiện giờ căn bản đã thần trí không rõ, thân mình mềm nhũn, chân cũng vô thức quấn lấy thắt lưng Thẩm Sơ Hàn, "Linh lăng hương, mùa xuân, hương vị mùa xuân." Thẩm Sơ Hàn bị nàng kẹp lấy càng không nhịn được, kéo chân nàng ra lập tức ùa vào, có lẽ đã lâu không chạm vào nàng, chặt đến mức khiến hắn thở sâu một hơi, Mạc Yên Nhiên cũng thấy đau, cảm giác tê rần làm cho nàng yếu ớt khóc lên, dưới thân kẹp càng chặt.
Thẩm Sơ Hàn nhìn nàng khóc, vừa đau lòng vừa bị thắt càng đau, hắn ôm nàng lại không thể khống chế bắt đầu chuyển động. Chỉ nghe thấy tiếng giường kịch liệt lay động và tiếng kêu như mèo con vang lên không ngừng của Mạc Yên Nhiên.
Thân thể Mạc Yên Nhiên vốn không tốt, mới hai lần nàng đã khóc khàn giọng, luôn kêu, "Không muốn, không muốn." Thẩm Sơ Hàn thương nhất nàng như thế, cũng thích xem nàng như thế nhất, hắn ghé vào trên người nàng, nhưng sợ đè nặng nàng nên hơi nâng mình lên, nhìn nàng thế này không nhịn được có phản ứng. Mạc Yên Nhiên cũng phát hoảng, thút thít khóc xin hắn, "Lang quân, đừng." Nàng lại không biết dáng vẻ nàng càng khiến Thẩm Sơ Hàn khó chịu.
Hắn vẫn xoay người xuống, ôm lấy nàng, "Đừng khóc, không làm nữa là được."
Mạc Yên Nhiên mới ngừng khóc, vùi đầu trong lòng hắn, có lẽ mệt quá rồi, không nhắc gì tới tắm rửa, cũng không nói chuyện đã ngủ ngay.
Thẩm Sơ Hàn lẳng lặng cười, nhìn giọt nước vẫn vương trên lông mi nàng, nhẹ nhàng cúi xuống hôn đi, "Là hương vị của Khanh Khanh."
Bạn thấy sao?